Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Giá Trên Trời

Scandal Giá Trên Trời

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341572

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.

cửa xe, đập cửa kính. Cuối cùng không có cách nào khác anh đành đỗ xe ở bên đường. Cô tức tối xuống xe, liếc thấy cửa hàng tạp hóa ở bên đường liền quay lại dặn dò anh: “Đừng đi vội”. Anh nhìn theo bóng cô đi về phía cửa hàng với ánh mắt khó hiểu, cô chọn mười mấy quả trứng gà rồi lên xe.
Anh biết mình đã chọc tức cô nhưng không hiểu tức giận thì có liên quan gì đến trứng gà. Xe lăn bánh vững chãi hướng về khu phố phồn hoa nhất thành phố, suốt dọc đường Lý Thừa Trạch không dám trêu cô nữa, cho đến khi đưa cô về tận nhà. An Dao mở cửa xe, trước khi xuống xe bèn lấy trứng gà trong túi ra ném từng quả một vào người anh.
Mùi tanh của trứng xộc vào mũi, lòng trắng lòng đỏ nhớp nháp dính trên người anh.
Lý Thừa Trạch vừa phản ứng lại thì An Dao đã xuống xe tháo chạy. Anh nhíu mày, lấy điện thoại gọi cho Amy: “Người phụ nữ đó thật đáng ghét…”.
Trong lòng Amy hiểu rõ: “An Dao lại làm sao à?”.
Anh lại buồn bực hỏi: “Sao cô biết là An Dao?”.
“Ngoài An Dao ra còn ai dám chọc giận anh? Nói đi nào, cô ấy lại làm sao?”.
“Cô ấy bị Donna đón đi, nhìn điệu bộ thì không vui, vì muốn dỗ cô ấy nên tôi nói tôi coi việc ngủ với cô ấy là mục tiêu theo đuổi cả đời, còn bảo cô ấy ngoan ngoãn chia tay với Lăng Bách, làm người tình của tôi”.
“Sau đó thì sao?”.
“Cô ấy nổi giận”.
“Sau đó thì sao?”.
“Cô ấy lại đi mua mười mấy quả trứng gà, lúc xuống xe lấy từng quả mà ném lên người tôi”.
“…”
“Tôi biết cô ấy sẽ tức giận, tức giận chẳng phải muốn xả giận sao? Tôi chỉ muốn chọc giận cô ấy để cô ấy mắng tôi vài câu, nhưng ai ngờ cô ấy lại ném trứng gà chứ? Amy, tôi nghĩ chắc tôi bị điên rồi”.
“Anh không bị điên, mà chỉ kiểm chứng câu nói: “Khi anh yêu một người thì trí tuệ của anh bằng không. Sếp ơi, anh nên đi khám bác sĩ tâm lý đi, em nghi ngờ anh thích cảm giác bị ngược đãi. Có cần lát nữa em hẹn bác sĩ cho anh không?”.
“Linh tinh”.
“Được rồi, vậy em sẽ âm thầm thương xót anh”.
“Vớ vẩn! Tôi chuẩn bị đi mua một thùng trứng, ném vào nhà cô ấy”.
“Sếp, anh đừng ấu trĩ như vậy chứ, chẳng có ai nói khi yêu một người nhất định phải biến thành kẻ ngốc đâu. Trước đây anh cho dù bị người ta kề dao vào cổ cũng không thèm nhíu mày, cho dù bị đàn bà chỉ vào mũi mà mắng anh cũng cười rất thoải mái, bây giờ anh có chắc chắn mình muốn tới nhà An Dao ném trứng với cô ấy? Sếp ạ, mục tiêu từ trước tới giờ của anh là làm người thông minh, làm trai đẹp đen tối vô địch, bây giờ anh thực sự khiến người khác có cảm giác rất củ chuối”.
Xoạch một cái, anh cúp máy, không muốn nghe Amy nói năng linh tinh nữa. Anh nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt, không hiểu sao bản thân không tức giận nữa, ngược lại bỗng dưng cảm thấy dáng vẻ cô khi giận thực đáng yêu. Anh liền đi mua một thùng trứng rồi thuê người mang lên nhà cô, điên cuồng bấm chuông.
An Dao mở cửa, lạnh lùng nhìn anh.
Anh chuyển trứng vào trong nhà, nụ cười có phần đen tối: “Công bằng một chút đi, mỗi người một nửa số trứng, xem ai ném thắng ai”
An Dao mặc kệ anh, không ngờ anh lại cầm trứng ném cô. Trứng gà đập vào ngực cô, lòng trắng lòng đỏ dính đầy người cô.
Cô bước mấy bước đến chỗ thùng trứng rồi cầm trứng ném anh không hề khách khí.
Trứng gà bay khắp nhà, vỏ trứng vụn lẫn với lòng trắng lòng đỏ tung tóe, nền trắng vốn trắng sạch giờ nhày nhụa, trơn trượt. Cô cẩn thận đi trên nền nhà, tay cầm trứng ném anh. Anh ném còn ác liệt hơn, người cô đều nhoe nhoét, tanh tưởi. Dáng vẻ hai người thê thảm vô cùng.
Bỗng dưng cô giẫm phải lòng trắng trứng, xoạch một cái ngã chổng vó lên trới, anh nhìn cô rồi cười ha ha, cười chảy cả nước mắt, ai ngờ anh cũng bị trượt chân ngã.
An Dao bật cười: “Ai bảo anh cười tôi, báo ứng”.
Lý Thừa Trạch chật vật bò dậy, miệng vẫn tươi cười: “Tôi cười cô đấy thì sao chứ? Ai bảo cô to gan lúc ở trong xe dám ném trứng vào tôi, vì thế tôi…”.
“Báo thù”. An Dao thay anh nói tiếp, nụ cười rất rạng rỡ.
Nụ cười nơi khóe miệng Lý Thừa Trạch dần trở nên khác lạ, anh chầm chậm bò lại chỗ cô.
An Dao nhìn anh càng lúc càng gần mình, bỗng dưng cảm thấy hồi hộp, cô thử đứng dậy nhưng dưới chân quá trơn, còn chưa di chuyển được mấy bước thì người anh đã đè lên người cô.
Hai tay anh chống bên má cô, nhíu mày hỏi: “Người đẹp, tôi đẹp trai không?”.
Cô gật đầu: “Đẹp, đẹp lắm, đẹp tới mức ma chê quỷ hờn, trời long đất lở”.
Anh nói: “Vậy cô nhìn tôi có vui không?”.
“Vui, vui lắm, vui tới mức muốn lên trời làm thần tiên rồi”. Cô nói rất khoa trương rồi cảnh giác hỏi lại: “Đủ chưa? Tôi cảm thấy việc đầu tiên chúng ta cần làm không phải là thảo luận xem anh đẹp trai thế nào mà là dọn dẹp phòng ốc, tắm rửa”.
Mùi trứng tanh xộc vào mũi rất khó chịu.
Anh ngẫm nghĩ rồi nghiêm túc gật đầu: “Vậy tôi sẽ tha cho cô”. Nhưng tay lại bị trượt, cả người anh đổ ập lên người cô.
An Dao dở khóc dở cười: “Thế này gọi là bỏ qua?”.
“Nhỡ tay mà”.
“Chắc chắn là anh cố ý”
Cơ thể hai người áp sát nhau, cảnh tượng trong phòng cực kỳ mờ ám.
“Thật sự là nhỡ tay mà”. Lần này thực sự là nhỡ tay, anh không có ý lợi


Disneyland 1972 Love the old s