Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1895 lượt.
iểu Mễ bước đi.
Xe buýt đi đến chân núi là dừng lại,nghe nói những người sống trong những khu biệt thự này đều có xe ô tô riêng.Trên con đường này đi bộ đã bốn mươi phút,lưng cô ướt đẫm mồ hôi.Có lẽ sắp đến nơi rồi,giọng nói trong điện thoại nói cho cô biết,Doãn Đường Diêu sống ở biệt thự màu trắng đằng xa.
Cô đã có thể nhìn thấy tòa nhà màu trắng rồi.Dưới ánh nắng và bên những hàng cây,tòa nhà hiện lên trông rất sang trọng và cao quý.
Lau mồ hôi trên trán,cô tiếp tục đi lên trên núi,đưa tay che ánh nắng chói chang đang chiếu vào mặt,hít thở không khí trong lành trên núi.Đi vòng qua con đường núi,phía trước mặt có một chiếc xe đua màu trắng.Bóng cây và ánh nắng chiếu lên chiếc xe,màu trắng lịch sự chứ không phải phô trương.Tốc độ xe đi không phải rất nhanh,chiếc xe bình thản đi đến.
Chiếc BMW màu trắng đi đến bên cạnh Tiểu Mễ
Một tiếng nhạc từ trong xe vang ra,âm thanh đẹp đẽ mềm mại,theo gió bay ngang qua tai cô.
Cô đột nhiên kinh hồn----
Bài hát đó......
Là bài hát mà Dực từ cấp hai đã rất thích nghe,mỗi khi nghe làm bài tập hoặc trước khi ngủ,anh đều thích bật lên.
Chiếc xe BMW màu trắng chầm chậm đi qua người cô.
Cô kinh hãi quay đầu nhìn---
Trong xe,dường như có một bóng dáng quen thuộc,làn môi chứa nụ cười dịu dàng,mái tóc sạch sẽ,chiếc mũi thẳng,đường nét thanh lịch.....
Ánh nắng gay gắt.......!
Tiếng ve ríu rít kêu,hơi nóng từ mặt đất bốc lên có thể khiến người ta ngất lịm,trước mặt cô một trận đen,một trận đỏ,trong đầu dường như muốn nổ tung ra!
Chiếc xe BMW màu trắng chạy qua.
BMW màu trắng chạy qua Tiểu Mễ đang rất mệt mỏi.
Khi cô đã cố gắng áp chế được sự mệt mỏi vì chóng mặt,muốn nhìn lại rõ ràng xem người trong xe rốt cuộc là ai-----
Cuối con đường núi chỉ còn lại lưu lại một chút bóng dáng màu trắng.
Gió,thổi qua vòm cây,trời đất yên tĩnh chỉ còn lại một mình cô chạy rất nhanh.
Cô muốn đuổi theo.
Nhưng mà,cô chỉ có thể đứng nhìn như một pho tượng gỗ.
Cô muốn gọi to cái tên đó.
Nhưng mà,tiếng nói trong cổ họng cô "kha kha" dường như vang lên chỉ một giây sau là sẽ ho ra máu.
BMW màu trắng hoàn toàn biến mất.
Cô nhắm mắt lại,đôi chân mỏi nhừ,đột nhiên chút sức lực cuối cùng cũng bị lấy đi mất,cô ngồi xuống đất,gục mặt xuống gối.
Con đường núi yên lặng.
Vắng vẻ không một bóng người,cây lá nhè nhẹ lay động,ve sầu vẫn kêu râm ran,ánh nắng nhức mắt mà chóng mặt.
Đôi vai của Tiểu Mễ chầm chậm vươn lên.
Trên núi,bóng dáng nhỏ bé của cô giống như một đứa trẻ bị lạc đường.
Ánh nắng đang dần dần tắt.
Con đường núi dần dần được phủ một màu đỏ của chiều muộn.
Xe cộ trên đường có vẻ đông đúc hơn,còn cô vẫn cô độc ven đường.Mỗi một chiếc xe đi qua người cô đều phải ấn còi,còn cô dường như không nghe thấy,trong thế giới của cô dường như không còn bất cứ âm thanh nào.
Không biết đi qua bao nhiêu người.
Khi mặt trời dường như hoàn toàn lặn xuống sau núi.
Một giọng nói tức giận vang lên trước mặt cô----
"Tại sao cô lại ở đây!"
Con đường núi cô đơn,hai bên đường là những hàng cây xanh mướt,gió thổi qua lá cây,tiếng kêu xào xạc,hơi nóng của buổi chiều dường như đã giảm đi một chút.Màu đỏ của mặt trời chiều muộn ôm trọn cả đất trời,Doãn Đường Diêu đứng trong ánh nắng,mái tóc màu hạt dẻ ngang ngạnh,nhưng lại được ánh nắng chiều muộn chiếu thành vẻ dịu dàng.
"Cô đến đây làm gì?!"
Giọng nói anh hung tợn,trong mắt đầy hỏa khí.
Tiểu Mễ ngơ ngác ngồi trên mặt đất,đầu gối cô chầm chầm đứng thẳng lên,khuôn mặt rạng rỡ,trong đôi mắt đen láy dường như có sương mù,cô yên lặng nhìn anh,đôi mắt không nhấp nháy,có chút thất thần,có chút trống rỗng,dường như nghe không hiểu anh nói cái gì.
"Tôi hỏi cô đến đây làm gì?!"
"Không."
"Đỡ hơn chút nào chưa?Là cảm cúm?Sốt?Đau bụng?Hay là dạ dày không khỏe?"
"Tôi không bị ốm!Cô nghe không hiểu à!"
Cô dường như thật sự nghe không hiểu,cô đưa tay nhẹ nhàng đặt lên trán anh.Bàn tay cô rất lạnh,giống hệt như bông tuyết rơi đầu mùa đông,bông tuyết bay vào trong người Doãn Đường Diêu,lành lạnh,làm anh giật mình.
"Này,hình như không bị sốt."Tiểu Mễ nở nụ cười,nụ cười rất nhẹ,cũng nhẹ như một bông hoa tuyết,"xin lỗi,anh luôn nói là không bị bệnh,cho nên em không tin lắm."
Doãn Đường Diêu cau có:"Tôi hỏi cô đến đây làm gì?!"
"Nhưng mà,hình như anh gầy đi một chút,sắc mặt cũng nhợt nhạt đi một chút,"Cô chăm chú nhìn anh,nghi ngờ nói,"Hay là có chỗ nào khác không thoải mái?"
"Mễ-----Ái----!"
"Có phải là.....tim....."Cô hốt hoảng mở to mắt,sợ hãi vì ý nghĩ vừa hiện lên trong đầu,"Có phải là tim có vấn đề không?!"
"Có phải cô mãi mãi nghe không hiểu lời tôi nói!"Doãn Đường Diêu giận dữ hét lên với cô,"Tôi nói tôi không bị bệnh!Tôi nói là tôi không muốn nghe thấy giọng nói của cô nữa,đừng có gặp tôi nữa!Cô hoàn toàn không hiểu à?!Cô là con ngốc à?!"
Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh.
Ánh nắng hoàng hôn đỏ rực khắp nơi,con đường núi được bao phủ bởi một màu đỏ rực rỡ của buổi chiều tàn,cây