Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.

sơ mi trắng nhé?"Cô cười trộm,"Tặng cho đến khi anh thành ông già,tóc bạc trắng đến mức không muốn mặc áo sơ mi trắng nữa,làm cho tất cả những bà già đều ghen tỵ em có một người bạn đời tuyệt vời như vậy."
"Được."
"Hơn nữa,chúng ta giữ lại tất cả những chiếc áo sơ mi trắng này.Mặc dù đều là áo sơ mi trắng,nhưng mà mỗi chiếc đều không giống nhau,sau này không biết chừng có thể làm thành bảo tàng áo sơ mi trắng đấy nhỉ,ha ha,không biết chừng có thể biến thành bảo vật gia truyền đấy!"
"Được!"
"Anh đừng có nghĩ là tặng áo sơ mi trắng làm quà sinh nhật sẽ rất nhẹ nhàng đơn giản nhé!"Cô trừng mắt nhìn anh,"em phải đi qua rất nhiều cửa hàng mới có thể tìm thấy một chiếc áo sơ mi trắng đẹp nhất,cũng rất vất vả đấy."
"Ừ,anh hiểu mà."Anh cười nhẹ.
"Cười cái gì!Anh có điều gì không hài lòng hả?!"Cô hung dữ nhìn anh.
"Anh chỉ nghĩ là....."
"......?"
"Năm sau em có thể tặng anh thêm một món quà nữa không?"
"À?Anh muốn cái gì?"
"Hình như sinh nhật đều phải ăn mỳ trường thọ......"Anh xâu hổ xoa xoa mũi,"Cái đó......"
"Anh nghe ai nói vậy,bánh sinh nhật là được rồi,bây giờ còn ai ăn mỳ trường thọ nữa!"
"Nhưng mà......."
Cô gật đầu:"được rồi được rồi,buổi tối em sẽ mời anh ăn ở cửa hàng."
"Anh muốn em tự tay làm cơ."
"Cái gì!Anh đùa à?"Cô kinh ngạc,"em không biết nấu ăn!"Từ nhỏ đến lơn,nếu như ở bên cạnh anh,tất cả các bữa ăn đều do anh nấu,cô không biết nấu ăn một tý nào.
Anh mỉm cười:"không ngon thì cũng không sao.Tiểu Mễ,anh đột nhiên rất thích mỳ trường thọ do em làm."
"Không!Được!"Cô kiên quyết phản đối.






"Tiểu Mễ......"
"Dực~~~~~"Cô nũng nịu nói,"Tiểu Mễ thích nhất là món ăn Dực nấu,tài nghệ nấu ăn của Dực là số một thiên hạ,mỗi lần ăn món ăn mà Dực nấu cho Tiểu Mễ rất hạnh phúc~~~~Tiểu Mễ cả đời này đều không muốn xuống bếp,Tiểu Mễ cả đời này đều muốn Dực chiều chuộng~~~~"
Anh không nhịn được cười.
"Được không~~~~~Tiểu Mễ rất lười rất xấu xa,nhưng mà Dực rất cưng chiều Tiểu Mễ,sau đó Tiểu Mễ sẽ cảm thấy rất hạnh phúc,rất hạnh phúc~~~~Dực~~~~"
"Được."Anh mỉm cười cốc cốc vào đầu cô,"Tiểu Mễ là kẻ lười nhất thế giới,Dực vẫn yêu Tiểu Mễ nhất."
Doãn Đường Diêu do dự,rồi đứng dậy,rồi mặc chiếc áo sơ mi trắng ra ngoài chiếc áo phông màu đen.Mái tóc ngắn màu nâu,hỗn loạn nhưng rất phong độ,chiếc khuyên mũi tỏa ánh sáng lấp lánh của kim cương,môi anh nở một nụ cười hạnh phúc,nụ cười đó giống như một đứa trẻ được mặc quần áo mới ngày tết.
"Đẹp không?"
Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh.
"Không đẹp à?"Nhìn cô đột nhiên như người câm,trong phòng khách lại không có gương,anh không giấu được vẻ lo lắng.
Cô vẫn ngơ ngác nhìn anh,hình như có vẻ khong hề nghe thấy anh nói gì cả.
"Mẹ kiếp!"Doãn Đường Diêu phẫn nộ cởi chiếc áo ra,kể cả không đẹp thì cũng không cần phải tỏ ra đần mặt như vậy chứ!
"Đẹp...."
Giọng nói của cô như thở dài.
".....?"Đôi tay cởi áo của anh yên lặng ở giữa chừng.
"Thật sự rất đẹp,"Cô cười hài lòng,đôi mắt cong cong như trăng non,"Anh mặc cái áo,đẹp như một thiên sứ."
"Đang lừa tôi hả?!"Anh hung dữ nói,làm gì dễ bị lừa như thế,vừa rồi cô biểu cảm kỳ lạ như vậy.
Cô nhảy lên,xông ra trước mặt anh,hưng phấn nói với anh:"Sau này mỗi ngày anh đều mặc áo sơ mi trắng được không?Thật sự rất đẹp mà!"
"Không."Anh giận dữ nói.
"Hả?Tại sao?"Cô cầm lấy cánh tay anh lắc lắc,nài nỉ,"mặc áo sơ mi trắng đi,rất đẹp mà,đẹp đến mức làm cho mọi người đều nín thở."
"Mặc áo sơ mi không thoải mái."Thật là,mặc áo phông vẫn thoải mái hơn.
"Quen rồi thì sẽ thoải mái mà,"cô cố gắng lắc tay anh,khổ sở nài nỉ,"mặc đi mặc đi,năn nỉ anh đấy."
"Thật là đẹp như vậy à?"Anh đắc ý hỏi.
"Em thề!"Tiểu Mễ giơ tay phải lên,nghiêm túc nói,"Bất kể anh biến thành như thế nào,cũng là người mặc áo sơ mi trắng đẹp nhất trên thế giới!"
"Được rồi,biết rồi."Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn bàn tay cô đang để trên cánh tay anh,"Còn không bỏ tay cô ra,làm cái áo sơ mi của tôi nhàu nát rồi!"
"Vâng."
Tiểu Mễ xấu hổ,vội vàng rút tay lại.
Anh ngồi trên ghế sofa,cởi chiếc áo sơ mi ra,dịu dàng dùng tay vuốt phẳng chỗ bị tay cô làm nhàu,chao ôi,có một chút nhàu nát rồi.
"Này!Sao lại mạnh tay như vậy!"Anh tức giận hét lên,"cái áo bị nhàu nát thì làm thế nào?!"
Cô giật mình,rồi nhẹ nhàng an ủi:"không sao đâu,là một chút là phẳng lại ngay."
"Sao lại \'không sao đâu\' !Đây là quà sinh nhật của tôi!Đây là món quà sinh nhật đầu tiên mà tôi nhận được!Làm sao có thể......."Nói rồi,anh đột nhiên ngậm miệng lại,hai môi mím chặt.
Phòng khách đột nhiên trở nên yên lặng.
Doãn Đường Diêu không nói gì nữa,anh im lặng,ngón tay vô ý thức nhẹ nhàng vuốt lên chiếc áo sơ mi trắng.
"Này."
Tiểu Mễ cúi xuống dưới mặt anh nhìn trộm.
Khuôn mặt anh hằm hằm.
"Đây là món quà sinh nhật đầu tiên của anh à?Cô tò mò hỏi,"Tại sao vậy?Trước đây anh chưa từng tổ chức sinh nhật bao giờ à?"
Anh vẫn im lặng.
"À,đúng rồi,anh cũng chưa từng nói với em hôm nay là sinh nhật anh,chỉ là em t


Teya Salat