Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.
ịch dường như chỉ thuộc về anh và cô.
Ngắm nhìn Bùi Ưu, trong hoảng hốt cô như có ảo giác thời gian đông cứng lại, nhịp tim dần chậm đến mức có thể nghe thấy cả tiếng của máu huyết lưu thông trong cơ thể mình.
“Dực học rất tốt, phải không?"
"Phải."
“Mỗi lần thi đều xếp trong mấy hạng đầu chứ?”
“Không.” Cô lắc lắc đầu.
“…?”
Ánh mắt của cô nhẹ nhàng dừng lại trên gương mặt tuấn tú của Bùi Ưu, cười : “Không phải mấy hạng đầu, anh ấy luôn luôn đứng nhất, anh không thể tưởng tượng được thế giới này có người ưu tú như thế đâu. Cho dù sau khi thi xong thế nào đi nữa, anh ấy vẫn luôn xuất sắc nhất. Thậm chí có một lần, trong cuộc thi lớn toàn quốc về tiếng Pháp, đột nhiên một bạn khoa tiếng Pháp vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để tham gia thi thì bị ngã bệnh, anh ấy tạm thời thay thế để đi thi cũng giành được hạng nhất.”
“Cậu ấy rất giỏi tiếng Pháp?” Bùi Ưu kinh ngạc hỏi.
“Dực biết rất nhiều thứ tiếng, anh ấy nói ngôn ngữ của mỗi quốc gia đều có vẻ đẹp và đặc sắc riêng, anh ấy rất thích tiếng Pháp nên đã từng cố gắng học nó.”
Trong đáy mắt Bùi Ưu ánh lên một ánh nhìn kinh ngạc, “Vậy thì chẳng trách…”
“Sao?”
“Hồi trước vì muốn đọc tài liệu tiếng Pháp, tôi bắt đầu tự học tiếng Pháp, ha ha, lúc học cảm thấy rất thoải mái và dễ dàng. Lúc đó tôi có một cảm giác rất kỳ diệu, giống như cái thứ tiếng Pháp đó đã tồn tại sẵn trong đầu, có người cho tôi chứ không phải tôi học vậy.”
Tiểu Mễ thẫn thờ: “Nghe nói giữa những người sinh đôi thường có một mối liên hệ kỳ diệu.”
“Hơn nữa, tôi cũng đá bóng.” Anh sờ sờ mũi, cười. “Lần trước nghe cô nói Dực đá bóng rất cừ.”
“Anh đá ở vị trí nào?”
“Trung phong.”
Mắt cô chợt sáng lên: “Dực cũng thế.”
Nhưng, tôi chỉ ngồi ở ghế dự bị thôi.” Anh cười ngượng nghịu. “Có thể là do thân hình hơi gầy gò nên rất dễ bị hậu vệ đối phương đốn ngã. Có một lần bị đối phương chơi ác đá một cái té ngã, bị thương ở đầu gối, sau đó đá bóng chẳng ra gì nữa.”
Cô run người, kinh sợ kêu lên: “Đầu gối?!”
“Ừ?”
“Hai năm trước phải không?”
“Đúng rồi.”
“Mùa thu đúng không?” Cô kiềm nén hơi thở, gấp gáp nhìn anh. “Đầu gối bên trái?! Bị thương rất nặng?”
Bùi Ưu dần dần ngạc nhiên: “Chính thế! Sao cô biết?” Đến bây giờ đầu gối bên trái của anh cũng vẫn còn vết sẹo.
Tiểu Mễ kinh ngạc đến độ không thở nổi.
Cô nhớ trận thi đấu lúc đó, trong tình huống không có người phòng thủ, Dực đột nhiên ngã nhào. Anh ngã rất nặng trên sân thi đấu, máu ở đầu gối bên phải tuôn ra như bị thương rất nặng, không cách nào thi đấu tiếp được nữa. Vì thế đã bỏ dở trận đấu quyết định của cúp bóng đá liên trường, chỉ đoạt giải á quân.
Bùi Ưu cũng kinh ngạc đến đờ đẫn.
Hồi lâu, anh nhẹ nhàng đặt ly trà trong tay lên chiếc bàn tròn, hạ ánh mắt nhìn xuống, cặp lông mày trên khuôn mặt tuấn tú của anh chiếu xuống thành một vệt đen, anh nhếch nhếch môi, cười nhạt nhẽo đau khổ:
“Tiếc là đội bóng của chúng tôi đã sớm bị loại ở trận bán kết, chứ nếu vào được chung kết, nói không chừng…”
Ngọn gió cuối hạ mang đến hương vị trong lành mát mẻ.
Hương hoa lạnh nhạt.
Bên ngoài vườn hoa là đường núi yên tịnh.
Dưới tàng cây xanh rậm rạp,
Tiểu Mễ ngồi lặng lẽ, nhìn Bùi Ưu mặc áo sơ mi trắng, đột nhiên có một cảm giác về số mệnh. Lá cây reo xào xạc, ánh nắng rọi qua tán lá lấp la lấp lánh, máu huyết lưu thông như cũng chậm rãi, Tiểu Mễ lặng ngắm anh, tim đập chậm đến độ có thể nghe thấy từng nhịp của nó.
Bùi Ưu ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy trong bóng râm của tàng cây ẩm ướt, mái tóc ngắn của cô mảnh dẻ mềm mại và tròng mắt đen trắng phân minh. Ánh mắt cô trong suốt, lặng lẽ ngắm nhìn anh, trong ánh mắt có sự đau khổ và buồn thương, như thể sợ bị người khác phát hiện, đang cố gắng khắc chế nỗi đau để giấu nó vào trong tận đáy mắt.
“Cô… vẫn nhìn Dực như thế này sao?” Tim anh chợt đập nhanh, đột nhiên hỏi.
Cô vội vàng cúi đầu xuống.
“Xin lỗi.”
Cô cắn cắn môi, biết mình lại thất lễ nữa rồi. Tuy mỗi lần đều nhắc nhở mình, anh ấy là Bùi Ưu là anh của Dực, nhưng mà…
“Tiểu Mễ, cám ơn em”, môi anh lại vẽ nên một nụ cười hiền hòa. Tuy rằng anh không có tư cách gì để nói thế này, nhưng vẫn cám ơn em đã tốt với Dực.”
“Không!” Cô chầm chậm lắc đầu. “Anh sai rồi, không phải em nhìn Dực như thế. Em…” Cô lại cắn chặt môi. “Em không tốt với Dực chút nào, lúc nào em cũng trợn mắt nhìn anh ấy, to tiếng với anh ấy, em đối với anh ấy vô cùng tệ hại, em ương bướng lại ích kỷ lại nhỏ mọn…”
Bùi Ưu đờ đẫn.
Cô hít một hơi thật sâu, mỉm cười nhìn anh: “Anh xem đấy, cho nên em rất hối hận.”
“Dực là người lương thiện và dễ hài lòng nhất thế gian, anh ấy chỉ cần một bát mì một gương mặt tươi cười dịu dàng là đã thấy vui lắm rồi. Nhưng em vẫn cứ hay ỷ lại và hung dữ…” Gương mặt cô rất yên tĩnh. “Nếu như đổi lại là người con gái khác, anh ấy nhất định sẽ vô cùng hạnh phúc, người con gái ấy sẽ rất yêu quý trân trọng anh ấy.”
Bùi Ưu vừa ngạc nhiên vừa đau lòng, cô lúc này lặng lẽ ngồi trong chiếc ghế đằng màu trắng, vậy mà lại có cảm giác linh hồn cô đã bị rút mất, đang bồng