Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1886 lượt.
thương của dì trong lúc ngủ, cho dù Thành Viện không chịu nói rốt cuộc là bệnh gì, nhưng cô có thể thấy được bệnh tình của dì đang dần dần chuyển thành ác tính.
Ánh nắng ban trưa nhẹ nhàng chiếu khắp phòng.
Hồi lâu sau, Tiểu Mễ đứng dậy, cô quay đầu lại, đột nhiên thất kinh trước một đôi mắt mạnh mẽ và cô độc, u tối đến giống như một đầm nước sâu, hơi lành lạnh nhưng rất nóng bỏng. Doãn Đường Diêu nghiêng nghiêng dựa vào tường, thấy cô quay đầu lại, anh tránh né đôi mắt của cô, trầm mặc mà yên tĩnh giống như anh vốn không hề tồn tại trên thế gian này vậy!
Tim cô như bị rút ra, đau đớn!
Chính là như thế.
Tốt rồi sao? Giống như mọi việc chưa từng xảy ra? Thật có thể làm được chứ? Cô và anh mỗi ngày đều gặp nhau như hình với bóng, mãi mãi ở bên nhau. Nhưng, chỉ cần nhìn thấy anh là cô lại thấy đau đến mức không thở nổi, cô không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu, chỉ biết vết thương trong tim cô không những không được cầm máu mà còn rách toạc ra rất đau đớn!
Cố gắng để tâm tình bình tĩnh lại!
Tiểu Mễ nhẹ nhàng đến bên Doãn Đường Diêu:
“Mệt lắm rồi phải không?”
Đêm qua Thành Viện có việc nên anh một mình túc trực bên dì Thành cả ngày, dưới đôi mắt hằn lên một quầng thâm mờ mờ, xem ra anh rất mệt mỏi và suy sụp, vốn phải sớm về nhà nghỉ ngơi nhưng anh lại không đi, cứ đợi trong phòng bệnh, đến lúc cô đến, cho tới tận bây giờ.
Doãn Đường Diêu lắc lắc đầu.
Cô lại nói: “Anh về nhà nghỉ ngơi trước đi, ở đây có em rồi!”
Anh nhìn chăm chú: “Em không đi?”
“Vâng, em đợi Quả Quả tan học đến đây rồi mới yên tâm được.”
Anh thờ ơ: “Được, anh đợi cùng em.”
Sau đó anh không nói gì nữa.
Thời gian chầm chậm trôi qua.
Trong phòng bệnh chỉ có tiếng thở rất yếu của dì Thành trong cơn mê, ánh mặt trời lặng lẽ chiếu khắp gian phòng, ngọn gió đầu thu nhè nhẹ mang theo chút hơi lành lạnh.
Doãn Đường Diêu nhắm nghiền đôi mắt dựa vào bức tường trắng như tuyết.
Dường như anh rất mệt.
Môi anh mím chặt, trên má ửng lên màu đỏ khác thường.
Tiểu Mễ bấn loạn nhìn anh, sự cố chấp và ương gàn của anh cô hiểu rất rõ, trước đây cô vẫn thường “nhu chế cương” đánh bại sự bướng bỉnh của anh, nhưng bây giờ cô không dám, không có can đảm đó nữa.
Cô nắm chặt tay lại.
Bỗng nhiên, cô chú ý đến y phục của anh!
Vậy mà anh lại…
Mặc chiếc áo sơ mi trắng đó!
Chiếc áo thuần trắng, bằng vải bông, màu trắng mới tinh vô cùng sạch sẽ, hoa văn tinh xảo, trông rất dịu dàng tao nhã.
Có lẽ ánh mắt kinh ngạc của cô đã quấy nhiễu anh, anh lặng lẽ mở mắt, thấy dáng điệu cô đang ngắm chiếc áo một cách đau khổ, nhếch nhếch môi, lãnh đạm nói:
“Thế nào, chẳng phải em rất thích sao?”
“Em…”
“Em nói anh mặc áo sơ mi trắng đẹp nhất thế gian mà.”
Cô cắn chặt môi, sắc mặt trắng bệch:
“Xin lỗi.”
Doãn Đường Diêu nhìn cô hồi lâu, lại thờ ơ cười cười, đưa tay ra nhẹ nhàng sờ lên môi cô, xoa xoa vết tím xanh trên môi cô: “Không sao, anh nói rồi, anh đã quên hết, những lời em nói trước đây chỉ xem như nói với anh thôi, không liên quan đến người khác.”
Tim Tiểu Mễ lại thít nghẹt đau đớn.
Ngón tay anh rất dịu dàng, dừng lại trên đôi môi cô, dịu dàng tựa như làn nước dưới ánh trăng sao dưới cơn gió thoảng vậy. Ngón tay lành lạnh nhưng lòng bàn tay lại nóng khác thường.
“Anh sốt sao?” Cô kinh sợ thấp giọng hỏi.
“Ừ.”
“Bắt đầu từ khi nào thế?”
“Đêm hôm qua.”
“Sao anh không nói sớm?” Cô vừa cuống vừa hoảng, đưa tay lên sờ trán anh, a, đúng là nóng quá! “Anh phải nói sớm cho em biết chứ. Sốt rồi sao có thể không nói ra?”
Anh nắm tay cô, cười cười nhẹ nhàng:
Cô đặt khay thức ăn lên chiếc tủ nhỏ đầu giường, căng thẳng hỏi.
Doãn Đường Diêu rút nhiệt kế trong miệng ra đưa cho cô, chỉ thấy cô đưa ra ánh đèn căng thẳng kiểm tra mức thủy ngân lên tới bao nhiêu, cô xem rồi lại xem, mặt tái mét nói với anh:
“39,5 độ.”
“Thế càng tốt.” Anh cười.
“Tốt? Tốt cái gì chứ? Sốt cao đó!” Tiểu Mễ vẫn nghĩ anh đã sốt cao đến mức lẫn lộn hết cả rồi, đưa tay sờ sờ lên trán nóng hừng hực của anh, vội vã nói. “Mau nói em biết, thuốc nhà anh bình thường để ở đâu?” Phải hạ sốt trước đã mới được, sao lại hồ đồ đến thế chứ, anh kiên trì muốn về nhà, cô lại quên mua thuốc.
“Sốt cao mới là bệnh mà, mới có tư cách để người ta chăm sóc chứ.” Nói xong, Doãn Đường Diêu nghếch đầu về phía đồ ăn, “Nấu món gì ngon nào?”
Một bát cháo trắng.
Một dĩa rau xào.
Một ít cải muối.
Anh ủ rũ hỏi: “Chỉ có thế thôi sao?”
Tiểu Mễ nâng bát cháo lên, cười rằng: “Người bệnh vốn nên ăn những thứ này. Cháo trắng rất dễ tiêu hóa, vả lại em nấu rất lâu, rất dẻo, rất thơm rất ngon đó. Em xào rau rất nhạt, anh đang sốt, đồ ăn nhiều dầu mỡ rất khó nuốt. Nếu ăn rau xào không nổi thì chí ít cũng còn có cải muối hợp khẩu vị của anh.”
Doãn Đường Diêu cười ngây thơ như trẻ con: “Thật ra anh chỉ muốn ngắm bộ dạng em bận rộn vì anh thôi.”
Cô hơi giật mình, không biết nên nói sao cho phải, tâm ý bấn loạn, nên đành đặt thìa vào tr