watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sex Là Điều Cực Phiền Toái

Sex Là Điều Cực Phiền Toái

Tác giả: An Tình

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 134845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/845 lượt.

, anh sẽ từ từ chứng minh anh không chỉ muốn thân thể của cô.
Cô tưởng thật nhìn quần áo của anh, gật đầu.
Anh bị cô chọc cười, ôm lấy thân thể mảnh khảnh của cô, dùng mũi cọ cọ vào cô. “Bảo bối, em đáng yêu quá!”
Cô không hiểu sao tâm trạng của anh lại thay đổi như nước sông so vơi mặt biển vậy, mới lúc trước rõ ràng sắc mặt còn xanh mét như muốn chém người, nhưng bây giờ lại cười hì hì bảo cô dễ thương. Không hiểu ra sao nữa.
“Anh còn giận em không?” Có ít người giận quá hóa cười, cô lo anh là một người trong số đó.
“Ừ… Còn một chút.”
“Nhưng… Anh đang cười mà.” Cô hơi sợ mà lùi về sau.
“Bởi vì em rất đáng yêu!” Anh nói xong, hôn chụt lên môi cô, “Em chưa ăn cơm phải không?”
Cô vốn định gật đầu, nhưng gật rồi lại lắc, cô nhớ ra mình vừa ăn một cái bánh bao.
“Như vậy là có hay không, ngôn ngữ của các em thật khó hiểu.” Có lúc gật đầu mà cũng không phải là gạt, có lúc lắc đầu những cũng không phải là lắc. Thật phức tạp.
“Em ăn rồi.”
“Ăn gì?”
“Bánh bao.”
“Như vậy cũng không phải là bữa chính, cũng chỉ ăn nhẹ mà thôi.” Anh sửa lại quan niệm sai lầm này của cô. Ở quốc gia của anh, bữa tối rất quan trọng, có khi ăn một bữa cũng mất hai giờ, mà cô lại học con chuột nhỏ gặm bánh bao trừ bữa, “Chúng ta đi ăn cơm nhé?”
“Em không đói…” Cừu non nũng nịu gục trong lòng anh. Nhớ nhung hai tuần, bây giờ mình đang ở trong lòng anh, có cảm giác không chân thật. Cô phải nhớ cảm xúc dịu dàng này.
Cuối cùng đã biết tại sao phụ nữ lại thích yêu đương như vậy, thì ra cảm giác được cưng chiều lại ngọt ngào đến thế, khiến cô không nỡ buông tay.
“Nhưng anh đói, em ăn cơm cùng anh nhé?” Mặc dù thật ra anh muốn ăn cô hơn… Anh phải mau chóng đưa cô ra khỏi căn phòng này. Cô chỉ mặc áo ba lỗ mỏng tang với chiếc quần short bó sát người, thậm chí cô còn không mặc áo ngực! Nếu đợi thêm chắc sớm muộn gì anh cũng không kìm lòng được mà xông lên. Vừa mới bị cô hiểu lầm, anh cũng không muốn khiến cô thật sự cho rằng giữa hai người ngoài tình dục không còn gì khác. Huống chi cô quá gầy, xương rất nhỏ nhắn, khiến người ta dễ dàng nhầm rằng cô là vị thành niên, không chịu khó vỗ béo sao được chứ.
“Được rồi…” Cô không bao giờ từ chối được anh, huống chi mình thích anh như vậy, “Em đi thay đồ đã.”
Anh cản cô đi tìm quần áo, lấy một cái hộp từ trong hành lý của mình ra đưa cho cô.
“Thay đi.” Anh khẽ thúc giục.
Cô ngoan ngoãn đi thay bộ váy cả người hở vai màu hồng nhạt, cổ chữ V không quá thấp, để lộ xương đòn vai xinh đẹp và bờ vai duyên dáng. Làn váy dài đến gối gợn sóng, tung bay theo gió.
Anh thỏa mãn nhếch miệng lên, tiến lên ôm cô.
“Em đẹp quá, bé yêu à.” Thoạt nhìn giống như công chúa, ưu nhã nhưng không mất vẻ phong tình.
“Phải, phải mặc thế này à?” Rõ ràng đây là váy dạ hội ngắn, mình có đi dự tiệc đâu.
“Như vậy rất đẹp, thế giới này không có cô gái nào, không có công chúa nào có thể sánh bằng em.” Hơn nữa còn là công chúa của anh.
Mặc dù lời anh nói thật giả không rõ nhưng hai má cô vẫn đỏ ửng vì được khen.
Cinderella trong cổ tích chắc hẳn cũng có tâm trạng như vậy.






Elliott không chỉ đưa cô đi ăn cơm, mà còn đưa cô đến câu lạc bộ anh thường ghé qua. Đó là nơi tự hội của khách ngoại lai, hầu hết là người có quốc tịch nước ngoài, hơn nữa cũng ăn mặc hết sức trang trọng. Bây giờ rốt cuộc cô cũng hiểu tại sao anh lại kiền trì muốn cô mặc bộ váy này rồi. Mọi thứ ở nơi này đều khiến Di Hi cảm thấy hoa mắt, bên tai truyền đến thứ ngôn ngữ mà cô không hiểu. May mà Elliott ở bên cô từ đầu đến cuối.
Điều gay go chính là khi hai người xuất hiện, hầu như tất cả mọi người đều nhìn về phía họ. Điều này khiến cô suýt nữa té xỉu, cũng nhận ra bản thân căng thẳng đến mức không cười nổi.
Có vẻ anh là người đi đến đâu cũng gây chú ý, nhưng hết lần này đến lần khác cô sợ nhất trở thành tiêu điểm bị nhìn chằm chằm. Cô rất dễ mất bình tĩnh, căng thẳng sẽ khiến cô phạm lỗi, cô không muốn làm trò cười khiến anh bị mất mặt
Elliott cúi đầu cười khích lệ cô, nắm chặt bàn tay mềm mại như cây cỏ mà không hề buông ra một khắc nào. Điều này cho cô thêm dũng khí, nhưng dường như vẫn không đủ, cô vẫn luôn run rẩy!
Di Hi ngước đôi mắt như nai con nhìn anh cầu cứu, như thể đang hỏi anh: Phải thế này sao?
“Em đã 23 tuổi rồi.”
“Cái gì?” Anh tỏ vẻ khiếp sợ. “Không phải em mới mười lăm sao?”
“Anh đáng ghét!” Cô phì cười.
“Nhìn xem, bảo bối của anh cười lên đẹp đến mức không ai sánh bằng.”
Cô dần dần cũng hiểu ra tại sao Nhã Văn biết rõ đàn ông nước ngoài không đối đãi thật tình nhưng vẫn yêu như thiêu thân lao đầu vào lửa. Bởi vì họ ăn nói ngọt hơn cả mật, họ không hề keo kiệt lời khen, thường khen ngợi nên bạn lại càng muốn nhiều hơn.
“Một nụ hôn đổi lấy suy nghĩ của em nhé?” Anh khẽ hôn lên môi cô, gọi về suy nghĩ đã bay xa của cô.
Cô khẽ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên. “Còn lâu đi! Em không bán rẻ như vậy đâu.”
“Dám nói nụ hôn của anh không đáng tiền hử?” Anh bất mãn nheo mắt lại.
“Em có n