Tác giả: An Tình
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 134859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/859 lượt.
chưa. Bây giờ mới ba giờ sáng thôi, nhưng đêm nay trăng sáng khủng bố quá, cho nên vội vàng gọi em dậy xem kỳ quan thế giới.” Anh tỏ vẻ có chuyện lạ mà chỉ ra ngoài cửa sổ. “Em nhìn đi! Có phải đêm nay trăng sáng bất ngờ không?”
Cô mau chóng phát hiện ra mình bị chọc ghẹo.
“Đáng ghét!” Cô khẽ oán trách một tiếng rồi chui vào trong chăn.
“Gần đây em có vẻ rất thích ngủ, không khỏe sao?” Anh hơi lo lắng.
“Đâu có… Chỉ hơi thấy mệt thôi.”
“Hả?” Anh nhìn vởi vẻ xấu xa, “Có phải buổi tối làm em mệt chết không?”
“Anh nói nhảm!” Cô đỏ mặt khẽ trách. Mặc dù từng quan hệ thân mật, nói đến chuyện này cô vẫn xấu hổ.
“Như vậy nghĩa là anh chưa đủ cố gắng sao?” Anh sờ cằm suy tính sau này có thêm cố gắn thêm nữa không.
“Em mặc kệ anh đấy!” Cô nhân lúc anh còn chưa nói lời trắng trợn hơn mà nhảy xuống giường, nhưng đôi tay dài của anh đã duỗi ra kéo cô về giường.
Anh khẽ cọ lên cần cổ mềm mại của cô bằng râu mép mới nhú, làn da trắng nõn nhanh chóng đỏ ửng.
“Nhột quá! Đừng mà…” Cô giãy dụa muốn trốn nhưng không thể thoát khỏi đợt tấn công bằng râu của anh. Anh biết rõ cô rất sợ nhột nhưng lại thích chọc cô. Thật xấu xa!
Cô nghĩ, anh thật lòng thương yêu cô biết bao nhiêu. Cô chuyển tới đây đã nửa năm, anh chẳng những không tỏ vẻ khó chịu mà càng càng ngày càng yêu thương cô. Mà cô lại yêu thương anh ngày hôm nay hơn ngày hôm qua, hơn ngày hôm trước. Tình yêu dành cho anh chỉ tăng chứ không giảm.
Giấc ngủ trong vòng nửa năm nay của cô còn nhiều hơn một năm trong quá khứ. Ở bên anh, dường như cô rất dễ dàng đi vào giấc ngủ. Mà bản thân cũng lười biếng hơn, lại càng ham ngủ nướng hơn trước kia!
“Bảo bối, em có muốn nghỉ việc không?” Vì công việc mà ngày nào cũng phải ép mình rời giường, thấy vậy anh cũng thật sự không đành lòng. Thật ra thì cho dù cô không đi làm cũng không sao, anh thích cảm giác cô chờ anh ở nhà. Nhưng mà anh không muốn bắt ép cô, chỉ cần cô cảm thấy vui vẻ thì anh cũng không phản đối.
“Tại sao?” Cô cũng không quá kinh ngạc, bởi vì anh đã đề cập đến vấn đề nhà mấy lần rồi. Hình như anh cảm thấy cô quá cực khổ, thật ra cô không thấy khổ chút nào. Mặc dù ông chủ hơi khó tính nhưng các đồng nghiệp cũng rất tốt. Có khó có thể sống vui vẻ trong một tập thể như vậy, cô không muốn rời bỏ những người bạn này. Huống chi hiện giờ còn có anh, cảm thấy ngày nào cũng rất vui vẻ. Mặc dù đối với cô mà nói, bây giờ rời giường đúng là hơi khó khăn, nhưng cô cảm thấy không liên quan gì tới áp lực công việc. Anh sắp xếp hết thảy những thứ cần thiết cho cuộc sống của cô, dưới đôi cánh của anh, cô còn hạnh phúc hơn cả công chúa.
“Bởi vì dạo gần đây em có vẻ hơi miễn cưỡng.” Anh cẩn thận phát hiện cô dễ dàng cảm thấy mệt mỏi. Hằng ngày trên đường về nhà cô liền ngủ thiếp đi. Tình hình như vậy khiến anh thật sự không vui, anh lo lắng cơ thể cô có vấn đề.
“Không đâu, nếu không chịu được em sẽ từ chức.” Cô bảo đảm. Thực tế là do anh nghĩ nhiều, cô không phải là người vì công việc mà lao tâm khổ tứ. Bây giờ cô cảm thấy rất thỏa mãn, cuộc sống rất vui vẻ, cho nên chút chuyện cỏn con này cô vẫn chịu được.
“Nếu để anh phát hiện ra em quá miễn cưỡng, anh sẽ đích thân xin nghỉ việc cho em!”
Anh nói lời này có vẻ hơi gia trưởng, cô nói giỡn: “Vậy sau khi thất nghiệp, anh phải nuôi em đấy.”
“Chuyện này có vấn đề gì?” Anh không hề do dự.
“Nếu có một ngày anh không muốn nuôi em nữa, anh cũng không cần nói cho em biết! Anh chỉ cần tỏ vẻ chút xíu thì em cũng phát hiện ra rồi.” Cô cười rồi nói, trong giọng nói man vẻ thật tình. Cô không biết anh có nhận ra không, hai tháng này cô vẫn luôn tìm nhà. Nhưng anh không cho cô đề cập tới, cô đành phải lén lút đi tìm. Bởi vì không có thời gian đến xem nhà mà muốn mua hình như cũng không hề dễ dàng.
“Anh phải làm thế nào để tỏ vẻ chút xíu?” Anh hỏi không nghiêm túc.
Cô nghĩ ngợi một lát, “Anh chỉ cần không dịu dàng như bây giờ nữa là được rồi.”
“Vậy nếu anh không cẩn thận vì tâm trạng không tốt mà không dịu dàng với em thì sao?”
“Vậy… Anh mua một bông hoa hồng trắng đặt ở đầu giường thì em sẽ biết.”
“Dù là chuyện gì em cũng tha thứ sao?”
Cô gật đầu, nhếch khóe miệng kiêu ngạo lên khoe khoang, “Có phải em rất khoan hồng độ lượng không?”
“Vâng vâng vâng, công chúa, em sắp muộn rồi đấy.” Anh không cần phải cà thẻ đi làm, mấy giờ đến công ty cũng được. Nhưng thấy cô vội vội vàng vàng thì lại buồn cười.
“Trời ạ!” Cô khẽ hô lên, nhạy vội xuống giường vọt vào phòng tắm.
Sau đó anh cũng vào theo.
Nửa giờ sau, anh đã lái xe như bay đến dưới lầu công ty. Ngoan ngãn thưởng cho anh nụ hôn tạm biệt như đã quy định, cô vội vã xuống xe rồi chạy vào đại sảnh.
“Di Hi!” Khi cô chuẩn bị vào thang máy, giọng của Huệ Phương vang lên phía sau.
“Chào buổi sáng.” Diệp Di Hi mỉm cười chào cô.
“Chào buổi sáng…” Huệ Phương cười với vẻ mập mờ. “Di Hi, thành thật khai báo đi! Có phải cô quen bạn trai rồi không?”
Di Hi nhất thời sửng sốt, không biết nên giải thích thế nào.
“Nhiều người trong công ty nói thấy lúc đi làm cô đều đư