Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.

ỷ đến kỹ viện nữa đâu!”
La Chẩn sau đó thong thả bước vào, mới tới ngưỡng cửa, đã thấy Lương Chi Nguyện bị một đám đại hán vạm vỡ vây lại, khóc đến sưng mắt, mặt đã trắng bệch, run như hoa lê đái vũ, bất lực và vô cùng hoảng sợ. Có một bà lão lùn mập khoảng năm mươi tuổi đem Lương gia tiểu thư vững vàng ôm vào trong ngực, đôi mắt nhỏ hẹp hung hăng trợn trừng, giống như gà mẹ đang che chở cho gà con. Nàng biết, đây là nhũ nương của Lương Chi Nguyện, nhưng trong nội viện này, những nô tài khác đâu?
“Các ngươi thả tỷ tỷ ta, thả tỷ tỷ ta, đại tẩu ta tới rồi!” Lương Chi Tri nhào tới trước, đánh những xú nam nhân kia nhìn chằm chằm tỷ tỷ mình, “Cút ngay! Cút ngay…”
Có người nhấc chân liền đạp, “Tiểu tử thúi, tìm chết….”
“Phạm Trình!” La Chẩn khẽ quát.
Phạm Trình giống như tia chớp, chân người nọ vung đến giữa không trung, đứng thẳng bất động.
Sắc mặt La Chẩn lạnh lẽo như băng sương, “Các ngươi người nào có thể làm chủ? Theo bổn phu nhân đến trong phòng nói chuyện.”
Có người nghe thế đứng dậy, “Lương thiếu phu nhân, ngài thật sự muốn quản chuyện của Lương Nhị phu nhân sao?”
“Có vấn đề?”
Người nọ nuốt nước miếng cười, “Chúng tôi nghe nói, ngài cùng Lương Nhị phu nhân từ lâu đã bất hòa, ngài không phải là ước gì bà ta xui xẻo sao? Chúng tôi giúp ngài bán con gái của bà ta, giúp ngài hả giận….”
Phạm Trình một chưởng vung đi, “Ngươi là thứ gì, dám cùng Thiếu phu nhân nhà ta nói như thế?”
Người nọ bị đánh văng ra sau ba vòng, khạc ra một búng máu.
La Chẩn khẽ cau hàng mày thanh tú, “Chi Tri, đỡ Chi Nguyện trở về đại viện. Phạm Trình, tìm hai người đưa thiếu gia tiểu thư về. Trong các ngươi, ai cho là mình có thể làm chủ được, đi theo ta.”
Một cô gái nhỏ nhắn, nhưng trên người lại phát ra khí thế mạnh mẽ, khiến người ta tự nhiên sợ hãi kính trọng. Nàng nhấc chân, nam nhân ôm gò má bị đánh, ngoan ngoãn đuổi theo.
“Nói như thế, các ngươi là đặc biệt đến để đòi nợ? Mấy chủ nợ khác cũng ủy thác các ngươi sao?” Bên trong phòng khách, La Chẩn nhìn kĩ dấu tay ấn, cùng con dấu kí nhận trên những giấy nợ, “Nếu như thế, các ngươi sao không tìm người thiếu nợ, chạy đến đây làm chi? Còn đả thương, dọa sợ hai đứa bé, món nợ này, chúng ta nên tìm người nào để đòi đây?”
Tên đầu lĩnh che mặt sưng, “Lời không thể nói như vậy, Lương thiếu phu nhân. Chúng tôi cùng là vì chén cơm nên mới đi đòi nợ thuê. Chúng tôi luôn luôn vì khách hàng bôn ba mà, đúng không? Ngài nguyện ý ra bạc dĩ nhiên tốt rồi, nếu như không phải vậy….”
“Nếu không thì như thế nào?” La Chẩn đôi mắt sáng lãnh đạm sắc bén, “Các ngươi dám làm gì?”
“… Lương, Lương thiếu phu nhân, chúng tôi biết Lương gia ngài tài cao thế lớn, nhưng ‘người đến đường cùng, cũng dám đem hoàng đế kéo xuống ngựa’ chúng tôi cũng không phải là ngồi không, chúng tôi không cha không mẹ không huynh không đệ, sợ ai chứ….”
“Không sợ ai? Bổn phu nhân hiện tại, có thể làm cho ngươi vĩnh viễn không đi ra khỏi cánh cửa này, Lương gia cũng không bị một chút liên quan, ngươi tin hay không?”
Tên đầu lĩnh run lên, nhìn “Áo đen la sát” sau lưng Lương thiếu phu nhân, lại nhìn hộ viện Lương gia bên ngoài cửa sảnh xếp thành một hàng. Hắn hiểu được, vị Lương thiếu phu nhân này không phải chỉ đe dọa suông, lấy tiền tài quyền thế của Lương gia, giết chết hắn, dễ dàng tựa như bóp chết một con kiến.
“Lương thiếu phu nhân, nếu phu nhân đã đến đây, khẳng định không phải tranh hơn thua với đám nô tài chúng tôi, ngài cứ nói, chúng tôi nghe ngài mà…”
“Ngươi rất thông minh.” La Chẩn từ trong tay áo, lấy ra một lá thư mỏng.
“Trên thư có viết, đây chính là sản nghiệp của Lương Nhị phu nhân đứng tên ở thành này. Đương nhiên, giấy tờ thì đang ở trên người Lương Nhị phu nhân, ai cũng không lấy được. Nhưng các ngươi cứ căn cứ vào giấy nợ trong tay các ngươi, đến quan phủ khiếu nại. Theo luật lệ Hàng Hạ quốc, nếu thiếu nợ là thật, quan phủ sẽ căn cứ vào khế đất, đem giấy đất hủy bỏ, cũng đem mấy sản nghiệp đó bán đấu giá, thu tiền đó trả cho những chủ nợ. Theo như giá thị trường, mấy chỗ này cũng có thể bán được mười mấy vạn lượng bạc.”
Tên đầu lĩnh mừng rỡ, “Đây là thật sao?”
“Thật hay giả, các ngươi thử liền biết.” Thu thập những thứ bất động sản kia, vốn là có tính toán khác, đương nhiên cũng sẽ không nói huych toẹt ra ở đây rồi.
“Cám ơn, cám ơn….”
“Đợi đã.” La Chẩn đứng dậy, “Chuyện các ngươi đả thương cùng làm thiếu gia, tiểu thư của Lương gia kinh sợ, chúng ta cũng không muốn so đo, một cái tát kia cũng xem như làm hòa. Nhưng nếu các ngươi dám trở lại làm loạn……”
La Chẩn cố tình lưu lại dư âm, mặc cho bọn họ tự phỏng đoán. Quả nhiên, tên đầu lĩnh gật đầu như mổ thóc, “Không dám không dám nữa đâu ạ, chúng tôi còn muốn kiếm miếng cơm từ Lương thiếu phu nhân mà, bọn hạ tiện như chúng tôi sao dám không biết sống chết chứ ạ?” Ha ha, có căn phòng lớn trước ở thôi, ha ha… “Đúng rồi, Lương thiếu phu nhân, gian nhà này……”
“Nhà này là của Lương gia đại viện, nhưng vì muốn biểu lộ thành ý của bổn phu nhân, ngày mai gian nhà này liền bán ra ngoài, thu được