Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342106

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.

c tức nhau cũng ít đi không còn như trước. Tình cảm mơ hồ của đôi trẻ nhỏ lay động, dĩ nhiên bản chất thay đổi.
“Ta nhớ rõ, mẹ ta cũng từng ôm ta như vậy, nhưng nàng hiện tại, chỉ nhớ rõ đứa con trong lòng nàng mà thôi.”
“Ngươi còn chưa hiểu rõ ràng sao?” Hoàn Tố lông mày dựng thẳng, “Cho dù ngươi nói là sự thật, tiểu thư là ngươi…. Mỗi người đều có Luân Hồi, đều có kiếp trước kiếp này, nếu người người ai cũng giống ngươi cứ mãi dây dưa chuyện kiếp trước kiếp này không tha như vậy. Đây chẳng phải là làm rối loạn thứ tự Luân Hồi sao? Vậy bát canh Mạnh bà trong truyền thuyết kia chẳng phải thùng rỗng kêu to sao?”
“Ngươi….” Phạm Trình trong lòng tràn đầy chua xót không có được một tia an ủi, ngược lại còn bị trách móc dồn dập, tất nhiên là buồn bực, “Ngươi thì biết cái gì? Ngươi trừ bỏ dùng mọi cách bảo hộ tiểu thư nhà ngươi, còn có thể làm cái gì?”
“Ta đương nhiên là không hiểu. Ta chỉ là một người bình thường, không nhìn thấy quá khứ tương lai, lại càng không biết cái gì ‘mệnh số huyền bí’. Ta chỉ biết, tiểu thư hiện tại chính là tiểu thư, nếu có quan hệ gì với ngươi, thì cũng chỉ là mối quan hệ giữa nương tử của ân nhân và người chịu ơn mà thôi. Ngươi không thể bởi vì bản thân ngươi bất thường liền muốn quấy rầy cuộc sống bình thường của người khác được!”
“Thật là một tiểu nha đầu khéo mồm khéo miệng.” Tuyết y thanh thoát, tóc đen như bộc, Phạm Trù giống như thần tiên hạ xuống, “Nếu ngươi muốn, ngươi cũng có thể trở thành người bất thường, cùng Trình Nhi, cùng tiểu thư nhà ngươi, vĩnh viễn gần nhau.”
Phạm Trình gương mặt căng thẳng, “Cha, ngài không thể thương tổn nương tử của ân nhân!”
Đôi mắt của Phạm Trù bỗng trầm xuống, “Ngươi không phải thực hoài niệm mẹ ngươi sao?”
“Nhưng mẹ đã chết rồi……”
“Nói bậy!” Phạm Trù con ngươi đầy phẫn nộ, “Vi phụ sẽ đem mẹ ngươi về!”
“Mang về thì có thể thế nào đây?” khuôn mặt Phạm Trình chán nản nhợt nhạt, lắc đầu ai thán: “Mẹ ở trong nhà của chúng ta, thời điểm chân chính khoái hoạt có được bao nhiêu? Từ lúc bản thân bắt đầu hiểu chuyện, con chỉ nhìn thấy mẹ đó là khóc nhiều cười ít, con làm sao có thể vì sự ích kỷ của chính mình mà cướp đi hạnh phúc của mẹ chứ?”
“Ngươi nói cái gì?” Phạm Trù vẻ mặt phi biến. Thê tử không khoái hoạt sao? Nguyệt lão đã từng nói qua, La Chẩn cũng đã từng nói qua, nhưng hắn đều có thể cho phép chính mình không tin. Nhưng chính nhi tử của mình sao có thể cũng nghĩ như thế?
“Ai nói cho ngươi, mẹ ngươi không khoái hoạt? Mẹ ngươi yêu nhất là cha, thương nhất chính là các ngươi, ở chung một chỗ cùng cha và các ngươi, nàng sao lại không khoái hoạt chứ?”
“Con có mắt, có thể tự nhìn thấy. Gương mặt đầy nước mắt của mẹ, tổn thương khổ sở của mẹ, tất cả đều rõ mồn một trước mắt. Cũng là bởi vì mẹ yêu cha nhất, nên cha mới trở thành người… thương tổn mẹ nhất. Thương tổn đến mức mẹ tình nguyện vứt bỏ không cần hai chị em mà mẹ thương nhất; dùng phương thức thê thảm, quyết liệt nhất mà rời đi, đổi lấy khởi đầu mới……”
Có “Người” lắc lư đong đưa bay tới, “Con của ngươi so với ngươi còn hiểu chuyện hơn, một tiểu nha đầu lại càng biết nhận thức hơn ngươi, các hạ vẫn không thể tỉnh ngộ sao?”
Phạm Trù đột nhiên trừng mắt tức giận, “Ngươi bất quá chỉ là một Phong Thần nho nhỏ, đừng ở một bên huyên náo!”






Ngô Quân Tiểu Quỷ
Trong thư phòng, La Chẩn đem hai kẻ dở hơi một lớn một nhỏ đuổi tới gian bên trong mà chơi đùa, một mình ngồi trước bàn dài xem sổ sách.
Trong phòng, hai cha con đùa giỡn ồn ào một lúc lâu, tiểu béo nhìn xuyên qua cửa sổ dài, trông thấy mẫu thân yêu dấu, giang hai tay nhỏ: “…. Mẹ ôm!” Bảo Nhi kỳ quái a, mẹ vì sao không nhìn Bảo Nhi, Bảo Nhi thực đáng yêu nha…
“Mẹ đang xem sổ sách, không thể ôm con nha, phụ thân ôm con cũng rất tốt a.”
….Nhưng là, phụ thân không có thơm thơm như mẹ a, thơm thơm của mẹ đấy, Bảo Nhi thích nha…. “Mẹ…. Mẹ ôm!”
“Họ Triều kia, ngươi muốn theo đuổi liền theo đi, nếu mệnh trung thuộc về ta, ngươi có đuổi theo cũng không đến được; còn nếu mệnh trung không phải là ta, ta đuổi theo cũng vô dụng…….”
Lời này, ban đầu nghe thấy chỉ là hơi đau đớn, tinh tế nghĩ lại, lại như một thanh đao sắc nhọn cắt rời tâm tế, đau đến thất kinh bát lạc, đến xương cốt tứ chi.
“Hắn thật sự nói như thế sao?” La Đoạn mày liễu dựng đứng, mắt hạnh mở to, “Hắn đã cho là nữ nhân La gia chúng ta không có hắn thì không sống được đúng không?”
“Nhị hoàng tử nói như thế cũng không có gì sai.” La Chẩn thở dài, mắt nhìn dung nhan xinh đẹp gầy yếu của ấu muội, “Hắn có quyền lựa chọn đối với đoạn tình cảm này nên buông hay không buông tay a.”
“Tỷ tỷ, sao tỷ có thể nói như vậy?” La Đoạn rất không đồng ý, “Lúc trước, là hắn chủ động trêu chọc Tam nhi, quấy rối ‘một mảnh xuân tình’ của nữ nhi nhà người ta. Nay toàn thân tiêu sái trở ra, sao có thể như vậy được? Vậy lúc trước cần gì phải lại đây?”
“Từ trước đến nay, một đoạn tình cảm không phải là một người có thể tự biên tự diễn được. Khởi Nhi đã đáp lại tình