XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

bởi không thể trái lời hứa hẹn, đoạt người yêu của bạn… Nhưng, nếu như quả đúng theo lời của nàng, nếu như đúng theo lời của nàng….
“Ta sẽ đi hỏi Tấn Vương, ta sẽ trực tiếp hỏi hắn!” Giang Bắc Hồng vội vã nói, “Nhưng bất kể kết quả thế nào, Chẩn nhi, ta nhất định sẽ giúp nàng rời khỏi cảnh khốn khổ này!” Nói xong, không đợi nàng trả lời, liền dứt thân rời nhanh đi.
Hắn…. Lời nói của nàng khiến người ta rất khó hiểu sao? Vì sao hắn cứ một mực nhận định là nàng vùi thân trong cảnh khổ? Vì sao một mực cho rằng, nàng cần hắn cứu vớt? Bất luận thế nào, hắn đi hỏi Tấn Vương, hai hổ đánh nhau, không cần tới làm phiền nàng, tạm thời được an tĩnh?
La Chẩn lúc này cũng không biết, một chuyện này, tựa như con dao hai lưỡi, đả thương người, cũng ảnh hưởng tới nhân duyên của nàng….
Thời gian trôi qua, đứa con si ngốc của Lương gia cùng thê tử, gần như trở thành một cảnh đẹp rất sáng trong Vạn Uyển thành.
Con dâu Lương gia thích nhất nở nụ cười nhẹ, mặt mày tràn đầy sóng ôn nhu, chuyên chú nhìn Lương gia công tử trước sau trái phải nhảy nhót. Lương gia công tử, cười đến hípmắt.
Mặc dù bọn họ không muốn thừa nhận, nhưng Lương gia công tử như vậy thật rực rỡ xinh đẹp giống trẻ thơ, sợ là cả Vạn Uyển thành, cũng không tìm ra người thứ hai. Hoặc giả, bọn họ cũng không thể chấp nhận một tên ngốc như vậy lại là tuyệt đại phong hoa (Hào hoa phong nhã), mới chỉ nguyện nhớ tới sự ngu dại của si nhi này. Nhưng phong hoa chính là phong hoa, bọn họ không nói, cũng không ngăn được nó nở rộ.
“Nương tử, hôm nay Chi Tâm sao chép sổ sách trong ba canh giờ lận đó, Chi Tâm không có cùng Hồ Điệp tỷ tỷ, Tước ca ca đi chơi đùa nha.”
“Phải không?” Tên ngốc này chẳng lẽ không nhớ là nàng cùng hắn làm sao?” Tướng công thật lợi hại nha.”
“Hi hi nương tử cũng rất lợi hại, Nương tử làm y phục cho Chi Tâm…..”
Phía sau—
“Sắc lang chết tiệt, cách bổn cô nương xa một chút!”
“Lặp lại lần nữa, ta không phải là lang (sói)!”
“Ta mặc kệ ngươi là sói là chó là heo là gấu, cách bổn cô nương xa một chút là được!”
“Ngươi cho là ta cam tâm tình nguyện ở gần ngươi như vậy sao? Ta là đi theo ân nhân, có bản lãnh ngươi đi xa một chút!”
Trong một tháng, luôn có mấy ngày, đây một đôi thần tiên xuất hiện trên đường, phía sau đi theo một đôi a hoàn nô bộc xinh đẹp. Một nhóm bốn người, không khí chưa chắc hòa hợp, nhưng lại ấm áp hài hòa.
“Nhìn thấy không?” Tấn Vương gia đem trà lên uống, nhàn nhã nói, “Người ta thật ân ái, Bắc Hồng huynh nên buông tay thôi?”
Giang Bắc Hồng vẫn đứng nghiêm phía trước cửa sổ, ngắm nhìn hình ảnh vợ chồng sánh đôi, trào phúng nói: “Tấn Vương chuẩn bị buông tay? Rộng lượng như vậy sao?”
“Ha ha.” Ngọc Thiên Diệp nhếch môi, nói: “Ngươi nên hiểu được tại sao Bổn vương lại có hứng thú với La Chẩn chứ? Một năm kia, Bổn vương mai danh ẩn tích, đậu chức Trạng nguyên, cả Ngọc Hạ quốc vì bản vương mà nhiệt liệt chúc mừng.
La Chẩn cùng những đứa trẻ bằng hữu khác, dạo chơi trong công viên, tất cả nữ nhân, bất luận đã gả hay chưa, đều nhìn Bổn vương với ánh mắt ái mộ. Duy chỉ có nàng nhìn về phía Bổn vương, trong ánh mắt không có kinh diễm, không có luyến mộ, giống như nhìn một người bình thường trên đời. Bổn vương cho là nàng ‘là lạc mềm buộc chặt’, tiến lên bắt chuyện. Nàng cũng không né tránh, chỉ đem Bổn vương coi làm Vương thúc. Ngay lúc ấy ta liền muốn, Bổn vương nhất định phải lấy được nữ nhân này!
Nhiều năm như vậy rồi, Bổn vương khi nào lại ở trên người một nữ nhân lãng phí nhiều thời gian đến vậy, nàng sao có thể cô phụ ý định lâu năm này của Bổn vương? Có thể nào một lần hai lượt gả cho người khác? Nữ nhân này, khiến Bổn vương rất không thoải mái!”
Giang Bắc Hồng quay đầu nhướng mi, “Ngươi định như thế nào?”
Nhìn thần sắc của bạn tốt, con mắt Ngọc Thiên Diệp nhanh chóng mang vẻ trêu đùa, “Cho tới bây giờ, ngươi vẫn còn che chở nàng?”
“Tấn Vương, đừng quên hiệp định của chúng ta.”
“Bổn vương không đem những thứ đối phó trên người nữ nhân khác dùng trên người nàng?” Ngọc Thiên Diệp quan sát trên dưới, vuốt cằm nói, “Quái lạ, Bổn vương sao không biết Bắc Hồng huynh còn là người đa tình?”
Giang Bắc Hồng không nói, chỉ là mặc nhiên nhìn chằm chằm.
Ngọc Thiên Diệp bất đắc dĩ thở dài, “Được, được, được. Bổn vương hứa với ngươi. Chỉ cần Bắc Hồng huynh còn đối với nàng có ý niệm, Bổn vương ta liền tạm thời không động đến nàng. Nhưng Bắc Hồng huynh định làm gì đây? Bổn vương đã nói cho ngươi chân tướng năm đó, trước mắt hai nhà các ngươi không còn cừu oán, ngươi tính toán như thế nào?”
“Ta tự có biện pháp, chỉ xin Tấn Vương chớ nhúng tay vào. Nếu không, nợ nần năm đó, đều tính cả.” Giang Bắc Hồng lạnh lùng nói.
“Được!” Ngọc Thiên Diệp nhận thấy uy hiếp của hắn, không hề phản kháng, liền đáp ứng. Lúc này Giang Bắc Hồng, đã không phải là người dễ chọc, hắn tạm thời không đụng tới, nhưng cũng không hẳn hắn sẽ thỏa hiệp. Chẩn nhi a, ngươi thật làm cho Bổn vương đây rất tức giận.






Lệ Cùng Quân Biệt