Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1821 lượt.
ra lệnh con trai đem hai mẹ con người này đuổi ra khỏi nhà.
Năm năm sau, mẹ nàng ta bị bệnh qua đời, trước khi chết lấy máu mình thề rằng: nữ nhi này xác thực là cốt nhục của Ngụy gia, bởi vì sinh non, tất cả là do từng bị chính thất của Ngụy gia ngược đãi mà ra. Lão thái quân đã qua đời, người phụ thân nhớ đến tình cũ đã qua, nhận nữ nhi trở lại hoa đình, nhưng điều kiện mà đương gia chủ mẫu cho phép lại là: cô gái này vĩnh viễn không được theo họ Ngụy, mà phải giữ nguyên họ mẹ.
Thân thế này, không thể nghi ngờ là làm cho người ta rủ lòng thương xót. Nhưng nếu chỉ vì vậy, nàng ta liền cho là tất cả bóng tối trên thế gian này đều như nhau, cho nên lấy việc tổn thương người khác làm đạo lí ở đời, cũng chỉ có thể nói là quá mức quá quắt rồi.
Thế gian này, vốn đã không công bình, cũng vĩnh viễn sẽ không công bình. Không ai muốn ngươi bị thương hại còn muốn dùng đức báo oán, nhưng nếu ngươi xem tất cả mọi người là địch, cũng chớ trách người khác cũng xem ngươi là địch. Thế giới sẽ không thay đổi bởi vì ngươi, lại sẽ cắn nuốt người không biết tự lượng sức mình muốn thay đổi nó. Bởi vì, nó vĩnh viễn tàn khốc, cũng vĩnh viễn sẽ không ít đi tình cảm ấm áp, để xem ngươi đối nhân xử thế, đối đãi với cuộc sống như thế nào.
La Chẩn đọc tờ giấy viết lai lịch của Diêu tiểu thư mà Hoàn Tố vừa điều tra được, trên gương mặt thanh tú trầm ngâm.
“Tiểu thư, phần thiếp mời này của Ngọc Thiều công chúa, ngài có đi không?”
La Chẩn quét tới một cái, “Dĩ nhiên đi. Nhưng công chúa mấy ngày nay tân hôn, tất nhiên không ít khách tới cửa chúc mừng. Đợi khi bớt nhộn nhịp một chút hẵng đi.”
“Tiểu thư sao ngài lại mặt ủ mày chau như thế, là bởi vì ả Diêu Y Y đó à? Không bằng, để cho nô tỳ đi xử lý ả ta…”
“Suỵt…..”
La Chẩn giận dữ đưa tay lên môi, “Cửa hàng thêu của em buôn bán như thế nào rồi?”
“Hoàn hảo, nếu tăng thêm lụa thêu của tiểu thư, tin tưởng sẽ tốt hơn đấy.”
“Đúng thôi, đây mới là bản tính người làm ăn không lợi không dậy sớm nổi, về phần cuộc sống chém chém giết giết trên giang hồ mà em trải qua trước kia cũng nên dừng lại là được rồi. Nữ nhi a, nhu nhu nhược nhược chẳng phải làm người thương xót hơn sao?”
Không dắt tay nàng, không cười với nàng, không bên cạnh nàng, nơi nàng ở hắn không tới, nơi nàng đến, hắn tất nhiên không đi… Diêu Y Y cảm giác được rằng Chi Tâm đối với nàng ta không giống trước đây. Hơn nữa, nàng ta hiểu rất rõ biến hóa này làm sao phát sinh.
Vì thế, nàng không khỏi bóp cổ tay. Ngụy Thiền đã nhiều lần nói cho nàng biết, nữ nhân kia khó đối phó, muốn nàng hết thảy cẩn thận. Thế nhưng nữ nhân xuất hiện ở Lương gia thì nàng không kiềm chế được tò mò, muốn khiêu khích nàng ta thử xem.
Cũng bởi vì lần khiêu khích này, nàng sau lần ngụy trang đó, cũng không gạt được nàng ấy nữa. Nếu nữ nhân kia bày ra vẻ hung dữ, ghen tuông nàng cũng không sợ, đằng này ngược lại nàng ta càng lợi dụng để người bên cạnh đồng tình.
Nhưng kì lạ, nàng ta đối với bất luận kẻ nào cũng đều ôn nhu, kiếm đủ danh tiếng hiền huệ cho mình. Nhưng ở bên trong âm thầm cách ly người nàng muốn tiếp cận… Đau bụng lúc vào cửa, nôn nghén khi đang ăn, cùng ngồi một bàn mà lại ngồi dịch phía sau, đều là tâm cơ nàng ta tính toán. Mà lại ở bên người kia, lau miệng cười nói vui vẻ, lại còn châm chọc nàng…..
La Chẩn, ngươi rất khá, không, ngươi óc quá tốt. Có gia thế, có tài phú, có địa vị, có dung mạo, ngươi đã có nhà mẹ là giàu có nhất nước, ngươi đã có người nhà thương yêu quý mến ngươi. Vậy ngươi đem Lương gia cùng Chi Tâm cho ta thì như thế nào? Trời xanh nếu đã ưu ái ngươi như thế thì Chi Tâm cũng chỉ có thể thuộc về Diêu Y Y ta.
Trên đời này, làm gì có ai sẽ đối đãi với ta giống như Chi Tâm nữa đây? Bất kể là ngốc thật hay là giả điên khùng, đều là đối đãi với ta chân thành như thế? Sẽ không, sẽ không có người thứ hai, Chi Tâm là người duy nhất, ta sẽ không để cho ngươi cướp đi!
“Chi Tâm ca ca!” Diêu Y Y trốn sau gốc cây, mắt thấy Chi Tâm đang cầm hoa liền hào hứng nhảy ra. Trước kia, Chi Tâm thích nhất cùng nàng chơi trò chơi như vậy. Mà vị La đại tiểu thư thanh quý cao nhã kia tất nhiên tuyệt sẽ không muốn như thế. “Huynh đi đâu vậy? Chơi cùng Y Y có được hay không?”
“Y Y…” Chi Tâm tươi cười thật to vòng đến một nửa khuôn mặt, nhớ tới buổi tối muốn ôm nương tử của mình rồi hôn nhẹ mới có thể ngủ ngon, nên từ chối: “Chi Tâm bề bộn nhiều việc a, ngươi đi tìm A Hoàng A Hắc chơi đi, Chi Tâm đang bận rộn!”
“Chi Tâm ca ca, ngươi ghét Y Y có phải không? Ngươi không thích Y Y có phải không?” Nàng nắm vạt áo hắn, đầu cúi xuống, lệ rơi đầy má phấn, “Y Y biết, không có ai nguyện ý chơi cùng Y Y, không có ai nguyện ý làm bằng hữu với Y Y cả. Y Y rất đần, Y Y rất đần, rất đần, rất….”
“Không phải đâu Y Y à, Chi Tâm không ghét ngươi, Chi Tâm nguyện ý làm bằng hữu của ngươi….” Gương mặt xinh đẹp của Chi Tâm khổ não, gãi đầu, không biết an ủi như thế nào, “Nhưng, nhưng…”
“Nhưng Chi Tâm ca ca vẫn là ghét Y Y đần, không chơi cùng Y Y nữa…”
“Không đúng, không đúng! Y Y, không phải thế mà!”
Đôi mắ