Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2281 lượt.
hiều sao anh không lấy nó ra?”
“Anh thấy việc anh quên chuẩn bị thỏa thuận ly hôn em cũng không có phản ứng gì, nên anh đoán…” Anh nằm đè lên người tôi, cười cười, hôn môi tôi, tay từ từ tách hai chân tôi ra.
“Nếu anh không mang theo sổ chứng nhận kết hôn, em cũng không để bụng đâu…”
“…”
Thật quá gian trá, quả nhiên là tên đàn ông từng lăn lộn qua cả hai giới hắc bạch.
Tôi nghe anh nói, trái tim mềm mại bị những câu đùa như thật như giả của anh gây xúc động. Nhưng anh hình như không tập trung vào việc nói chuyện với tôi, động tác tự mình cở quần áo không hề chậm chạp, áo sơ mi được thoát ra, lộ ra cơ bụng cường tráng…
Tôi hít một hơi, nhắm mắt lại, hai tay đặt trên thắt lưng mạnh mẽ của anh, chuyện sổ chứng nhận kết hôn để sau rồi bàn tiếp đi…
Vừa mới tiến vào thời điểm mấu chốt…
Thật không may mắn, chuông cửa reo lên!
Tiếng nhạc phiền nhiễu tại giây phút mấu chốt này vô cùng dài, vang mãi không dứt, bầu không khí nhiệt tình gì đó cũng đều bị quấy nhiễu đến rối loạn rồi.
Điều đáng bực nhất chính là, tiếng chuông vừa mới dừng, đã có người bấm lần hai.
“Mẹ kiếp!!!”
Anh giận dữ đứng dậy, kéo chiếc áo khoác của anh qua đắp lên người tôi, cài lại thắt lưng đi về phía cửa.
Anh mở cửa ra, túm chặt lấy một người vệ sĩ tôi chưa từng thấy qua, âm thanh đằng đằng sát khí: “Mày làm cái quái gì đấy?”
“Người của khách sạn đưa cơm tối đến, nói là ngài yêu cầu. Tôi cho rằng…” Vị vệ sĩ kia quét mắt qua tôi từ cánh cửa thoáng mở một nửa, thấy tôi quần áo không chỉnh tề, nửa dựa người vào ghế sofa, lập tức ý thức được rằng bản thân mình phạm vào sai lầm nghiêm trọng, sợ đến nỗi mặt trắng xanh, nghẹn họng không nói nên lời, chưng ra biểu tình thiên tai thảm họa nhân loại sắp đến.
Ôi! Hai năm không gặp, còn tưởng tính khí của anh thay đổi được rồi, xem ra còn nóng nảy hơn cả trước đây.
“Thần, em đói rồi!” Tôi dịu dàng gọi anh.
Anh quay đầu lại nhìn tôi, cơn giận trong anh mắt dần dần chuyển thành tình cảm dịu dàng và thỏa mãn.
Anh buông tay, nhìn người phục vụ đang đứng sững sờ bên cạnh: “Đưa cơm vào đi.”
Phục vụ sợ đến mức đầu cũng không ngẩng, đẩy mạnh thứ gì đó qua cửa rồi bỏ lại, chạy trối chết về phía thang máy.
“Nếu có người quấy rối tôi nữa, tôi sẽ ném cậu cái loại phế vật này từ trên cửa sổ xuống.” Hàn Trạc Thần lạnh lẽo nói.
“Vâng!”
Song song với lúc giọng điệu của vệ sĩ trở lại bình thường, anh ta còn lén nhìn tôi một cách khó tin.
Dường như đang thấy một cảnh rất khó hiểu.
Hàn Trạc Thần đóng cửa phòng, khóa trái, bưng đĩa bánh ngọt đến trước mặt tôi.
Tôi vốn không đói bụng, vừa nhìn thấy đồ ăn mới nhớ tới hình như mình từ sáng đến chiều chưa từng bỏ gì vào bụng, liền sửa sang lại quần áo đã bị cởi ra một nửa. Tôi vừa muốn đưa tay ra cầm một miếng, anh đã đặt một cái ở bên mép tôi.
Tôi há miệng, ăn trọn cả một miếng.
Sự dịu dàng này cực kì không phù hợp với tính tình của anh, vậy mà khi anh làm lại thấy tự nhiên như một đạo lý hiển nhiên vậy.
Đây có lẽ là thói quen cả đời anh không sửa được, chung quy thì trong lúc vô ý thức vẫn coi tôi giống một đứa trẻ mà chăm sóc cẩn thận thế.
Còn tôi cả đời cũng không thay đổi được thói quen cứ đương nhiên mà hưởng thụ yêu thương của anh,
Ăn xong bánh kem trong miệng, tôi hiếu kì hỏi: “Sao vệ sĩ của anh lại kinh ngạc đến thế?”
“Có lẽ là chưa thấy anh qua đêm với phụ nữ bao giờ.”
“À.” Tôi mất vài giây đồng hồ mới phản ứng lại: “Cái gì? Chưa thấy anh qua đêm với phụ nữ?”
Nếu như là người đàn ông khác thì tôi tin, thế nhưng đây là anh, tôi thật sự hoài nghi nghiêm trọng.
Khoảng thời gian chúng tôi vừa mới kết hôn, vào buổi tối, trừ khi anh có chuyện quan trọng, bằng không chắc chắn sẽ bày ra một bộ dáng không thỏa mãn quấn quýt thân mật với tôi.
Hại tôi khi mới rời khỏi anh, nằm trên giường trống rỗng đến nỗi tưởng như máu sẽ không chảy…
Cũng may mà khi đó anh không ngủ bên cạnh tôi, tâm tư muốn chém anh một trăm dao tôi đều có.
“Thế nên, để bồi thường anh…” Anh lại cầm một miếng đút vào miệng tôi, “Em phải ăn nhiều một chút mới được…”
Hai câu đối thoại này có liên quan đến nhau sao?
Nếu có, thì tôi thật phải ăn nhiều một chút mới được!
Tôi vừa định cầm một miếng đút cho anh ăn, chuông điện thoại vang lên.
Suy nghĩ đầu tiên của tôi chính là giật đứt đường dây điện thoại, bởi vì người biết rõ số điện thoại khách sạn của tôi chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Người phụ nữ thông minh như Lucia tuyệt đối sẽ không gọi, Hàn Trạc Thần đang ở ngay bên cạnh tôi rồi, một người khác…. Hàn Trạc Thần nghe thấy âm thanh của anh ấy, khả năng giết tôi rất cao.
Anh thấy tôi không hề có ý nhấc điện thoại, liền đứng dậy đi về phía máy bàn. Tôi quên luôn cái chân còn đang đau nhức, vội vàng đuổi theo phía trước anh, chạy nhanh tới tiếp điện thoại.
Âm thần cầu nguyện là điện thoại của khách sạn gọi tới, có lẽ là gọi nhầm. Thế nhưng, trong điện thoại truyền đến một giọng nam rất dịu dàng mềm mại.
“Xin hỏi, Hàn Thiên Vu có đấy không?”
“Em đây.” Lời xưng hô bị tôi khó