XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.

xông được vào trại giam, nếu không thì khẳng định cậu cũng sẽ đi hỏi anh em A Báo!”
“Hỏi rồi, chúng nó nói Đao Ba là người của An Dĩ Phong!”
“An Dĩ Phong kia còn hung hăng hơn cả cậu, dẫn theo hai trăm người qua đây, mang theo toàn bộ vũ khí, chỉ sợ toàn bộ người trên thế giới này không biết cậu và cậu ta, muốn đấu nhau sống chết… tôi không đến không được!” Sĩ quan Vu cao giọng nói: “Thế nên, cậu hiện nay tốt nhất là theo chúng tôi về cục cảnh sát để tường trình, giải thích rõ tình hình xem.”
“Tôi sẽ để luật sư liên hệ với các ông!”

Hàn Trạc Thần không đưa tôi đi bệnh viện, đại khái không muốn tôi đối mặt với những ánh mắt khác thường kia.
Ông ta mời một bác sĩ nữ đến nhà xem xét thương tích cho tôi, vị bác sĩ nữ vừa có vóc người tướng mạo tốt, lại rất có phong cách kia kiểm tra toàn thân tôi một lần, ngay cả chỗ riêng tư nhất cũng không bỏ qua.
Sau khi kiểm tra hết toàn thân, cô ấy đi ra khỏi phòng tôi.
Tôi nghe thấy cô ấy đứng ở trước cửa nói: “Không có vết thương lớn nào, đều là chút thâm tím với vết sưng nhỏ, bôi thuốc vào sẽ không có việc gì.”
Ngoài cửa im lặng trong chốc lát, tiếng nói mang theo chút ý cười của nữ bác sĩ lại vang lên: “Màng trinh hoàn toàn không bị thương tổn gì, không có vết tích bị xâm phạm.”
“Cảm ơn!” Là giọng nói của Hàn Trạc Thần. “Tiễn bác sĩ Lữ về. “
Tôi còn chưa kịp thay đồ ngủ, Hàn Trạc Thần đã mang một hòm thuốc đến, ngồi bên giường tôi.
Ông ta bôi thứ thuốc mỡ lạnh lẽo lên những vết bầm tụ máu trên người tôi, động tác của ông ta càng lúc càng chậm, về sau lại dứt khoát dừng lại, dời ánh mắt nhìn đi nơi khác.
Thật lâu sau, ánh mắt ông ta mới chuyển lại, tiếp tục giúp tôi bôi thuốc, trên mặt ông ta không hề lộ ra bất kì biểu cảm gì, nhưng trong ánh mắt lại xuất hiện nhiều tơ máu đỏ.
Qua khoảng một giờ, ông ta cuối cùng cũng bôi thuốc xong, dùng chiếc chăn quấn cơ thể tôi lại thật chặt.
“Ngủ một chút đi.” Ông ta chỉnh lại ngọn đèn tối đi, kéo một chiếc ghế bên cạnh ra, ngồi xuống.
Ông ta nắm lấy tay tôi, âm thanh dịu dàng hoàn toàn không giống như được nói ra từ miệng ông ta: “Đừng sợ, tôi ở chỗ này”
“Cha…” Tôi nhắm mắt lại, chất lỏng nóng hổi từ trong đôi mắt nhắm chặt dào dạt tuôn ra. Cũng may không có ánh đèn, không ai trông thấy sự yếu đuối của tôi. “Con muốn nghe chuyện xưa, con muốn nghe chuyện cô bé lọ lem.”
“Cô bé lọ lem?” Ông ta suy nghĩ hồi lâu, hỏi tôi: “Cô bé lọ lem có phải sau này trở thành công chúa Bạch Tuyết không?”
“Không phải, cô bé lọ lem sau này được gả cho hoàng tử, bởi vì hoàng tử dùng giày thủy tinh tìm được nàng.”
“Hoàng tử nào cơ? Bạch mã vương tử hay là hoàng tử ếch?”
Ngực tôi đau buốt, chẳng còn sức lực nói với ông: “Như vậy thì cứ tùy tiện kể cái gì đó thôi.”
Thật ra kể cái gì cũng không quan trọng, miễn là đừng để không gian yên tĩnh, đừng để tôi nhớ lại những chuyện xảy ra ngày hôm nay…
“Muốn nghe cái gì?”
“Chuyện xưa làm động lòng người. Ông có chuyện gì khó quên không?”
Ngon đèn phát ra ánh sáng u ám, tôi dường như thấy được đáy mắt ông ta có sự đau đớn khó có thể nói ra.
Tôi nhìn kỹ đôi mắt ông ta, con ngươi đen kịt, sâu thẳm tựa như biển cả, nhìn không thấy bến bờ đau đớn hay thương yêu…






Còn anh, cả đời này đã định trước là cô độc, khư khư giữ lấy nội tâm cô đơn chẳng ai có thể sưởi ấm...
“Có phải là cháu không nên hỏi không?”
“Không phải!” Ông ta cầm lấy tay tôi đặt lên môi, mỗi một lần hô hấp, cảm giác nóng và lạnh cứ xen kẽ vờn quanh ngón tay tôi.
Tôi vốn không ôm hy vọng gì mong ông ta kể lại chuyện cũ, không ngờ rằng, ông ta lại kể cho tôi nghe một đoạn tình thơ ý họa đẫm máu ngày ấy.

Khi giai điệu biến ảo của dương cầm từ phương xa vang vọng lại, Hàn Trạc Thần hoàn toàn bị âm thanh kia mê hoặc, âm thanh đó dường như là một loại âm thanh có thể thanh tẩy sự hung ác trong linh hồn, khiến anh tìm lại được bản thân đang đi lạc phương hướng.
Một khúc nhạc đàn xong, An Dĩ Phong đầy đẩy Hàn Trạc Thần đang mất hồn, hỏi anh: “Vừa ý hả?”
“Đúng vậy… cây dương cầm kia! Lúc rảnh rỗi tôi cũng muốn mua một cái về chơi chơi.”
“Anh thôi đi, anh đừng có chà đạp nghệ thuật.” Anh Dĩ Phong chỉ vào cô gái đang dịu dàng cúi chào, tao nhã rời khỏi sân khấu, “Làm anh mất bình tĩnh hả?”
“Nói thừa, cậu từng thấy người phụ nữ nào làm tôi mất bình tĩnh chưa? Tôi không có hứng thú với cô ấy”
“Anh nói khoác! Có khác gì nói em không có hứng thú với Elizabeth đâu.”
Ngày đó anh uống rất nhiều rượu, có chút kích thích, bị An Dĩ Phong làm cho một kích, anh đáp ứng luôn câu nói: “Anh chứng minh cho em xem!”
Anh lảo đảo đi tới hậu trường, vừa khéo gặp được cô gái đó vừa mới thay quần áo xong, đang định rời đi…
“Chuyện gì?” Cô gái hỏi.
Hàn Trạc Thần một tay ôm lấy thắt lưng cô, tay kia nâng cằm cô lên, quan sát khuôn mặt cô thật kỹ càng.
Thật ra anh không có ý gì cả, chỉ là ngọn đèn trên sân khấu quá mờ, anh không thấy rõ mặt của cô, anh muốn trước khi theo đuổi phải xem rõ bộ dáng