XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342105

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.

háng dường như rất đặc biệt ưu đãi con người này, không hề để lại bất kì vết tích gì trên người ông ta, ngoài việc khiến một thiếu niên lông bông dễ kích động lột xác trở thành một người đàn ông trưởng thành trầm ổn, ngoài việc khiến cho ông ta biết cách quan tâm dịu dàng, nói lời nhỏ nhẹ với phụ nữ.
“Thiên Thiên? Cháu làm sao vậy?”
“Vì sao lại tốt với cháu như vậy?”
Ông nhận nuôi tôi, ông ta chăm sóc tôi từng li từng tí.
Khi tôi bị ngã rách chân, ông ta chính mình hút khô vệt máu trên vết thương ấy.
Sau khi tôi ngủ, ông ta lặng lẽ tắt đèn, chỉnh lại chăn cho tôi.
Ông ta nói ông ta chỉ tin tưởng tôi, chỉ quan tâm tôi, sẵn lòng vì tôi làm bất cứ chuyện gì…
Tôi không rõ vì sao ông ta lại tốt với tôi như vậy, tốt đến nỗi trái tim tôi cũng phải rung động.
Ông ta nâng khuôn mặt tôi lên, khiên tôi có thể nhìn thấy rõ sự chân thành trên khuôn mặt ông ta: “Tôi đối với em tốt, là vì…”
Đôi môi ông ta tới gần từng chút từng chút một, thanh âm tan biến bên bờ môi tôi… lúc đấy tôi mới nhớ ra một chuyện rất quan trọng, tôi quá chuyên tâm chờ đợi câu trả lời của ông ta mà quên đi tránh né!
Có vẻ như ông ta đã cho tôi một khoảng thời gian khá dài để tránh đi, tôi lại không biết quý trọng.






Cảnh này khiến tôi bất chợt nhớ đến giai điệu vừa mới được nghe, bản nhạc dương cầm đầu tiên tựa như tầng sóng này, giữa những tiếng ồn ầm ĩ hòa cùng với ánh đèn neon vẫn duy trì sự yên ổn an bình, về sau sóng gió nổi lên, tuôn trào mãnh liệt, phá hủy hết thảy mọi thứ trên đời...
“Ông chủ…”
May mắn thay, giọng nói của một vệ sĩ vang lên đúng lúc, chặn đứng nụ hôn mờ ám này, nếu không tôi thật sự không tưởng tưởng nổi Hàn Trạc Thần sẽ làm ra chuyện gì tiếp theo, rất có khả năng ông ta sẽ quấy rối tình dục đứa con gái vị thành niên của chính mình…
“Có việc gì?” Hàn Trạc Thần gọi lại người vệ sĩ đang vội vàng xoay người đi ra cửa: “Nói đi!”
“Vâng…” Vệ sĩ hơi xấu hổ nhìn tôi, lại nhìn Hàn Trạc Thần, thật lâu sau mới nhớ ra mình đang định nói cái gì: “Sĩ quan Vu tới rồi, ông ấy nói muốn gặp ngài và……. tiểu thư.”
Khi ông ấy nói chuyện, giọng điệu máy móc đến nỗi khiến người ta nghĩ rằng bọn họ vốn là những con người xa lạ, cách đối xử cùng một dạng với cách ông ấy đang giải quyết công việc chung.
Tôi quả thực muốn thử xem nếu như tôi nói đúng sự thật, ông ấy liệu có viết lại hay không.
Ngay cả tôi cũng không chịu nổi sự giả bộ của ông ấy nữa là Hàn Trạc Thần, ông ta hoàn toàn không nể mặt sĩ quan Vu tí nào, cười lạnh một cách khinh bỉ: “Ông cho rằng cái gì thích hợp thì viết cái đấy đi, tôi không có ý kiến gì!”
“Cậu không có ý kiến gì? Đao Ba nằm ở phòng cấp cứu, bị chặt đứt một tay, toàn thân có hơn mười chỗ xương bị vỡ nát, thận trái bị thương nghiêm trọng, đã bị cắt bỏ…”
“Vẫn còn chưa chết à? Mạng lớn đấy!”
“Cậu! Thù hận lớn thế nào đến nỗi đánh người ta thành như vậy hả?” Sĩ quan Vu tức giận đến nỗi bẻ gãy chiếc bút trong tay, ông đè nén lửa giận xuống, tiếp tục nói: “Căn cứ vào thương thế của Đao Ba mà nói, hành vi của cậu được xem như tự vệ quá mức, nếu như anh ta cố ý muốn tố cáo cậu, chuyện này sẽ rất phiền toái.”
“Tố cáo tôi? Thằng ấy không có gan đấy đâu!”
“Hôm nay ngoài biển vớt được một cái xác, theo xác nhận của Đao Ba, người đấy là tên bắt cóc còn lại…”
Hàn Trạc Thần lấy một điếu thuốc trên bàn, châm lửa.
“Sĩ quan Vu, có phải ông cũng định ném việc này lên người tôi không. Đây là quy tắc trong giới, không liên quan đến tôi.”
“Không liên quan đến cậu? Đó là mạng người đó! Sao cậu có thể giết người mà mắt cũng không chớp…” Sĩ quan Vu rốt cuộc cũng không kìm được cơn tức giận, đột ngột đứng dậy, ngón tay run run chỉ vào người Hàn Trạc Thần: “Suy cho cùng cậu có còn chút tính người hay không!”
“Tính người? Tính người là cái việc ông sẽ ngồi trong phòng điều hòa đợi người ta xem xét bản báo cáo khám nghiệm tử thi của tôi mới đúng. Nếu như ông bị người ta treo lên đánh đến chết, nếu như ông bị người chĩa súng tiêm ma túy vào người, nếu như ông bị người ta chém hơn mười dao trong góc tối, nếu như ngày hôm qua bọn chúng muốn làm nhục chính là…” Hàn Trạc Thần đột nhiên im lặng, đứng dậy đá mạnh một cái vào chiếc sofa, tiếng va đập nặng nề khiến tôi nghi ngờ không biết ông ta có bị gãy xương hay không.
Ông ta cắn chặt răng, trên trán toát ra từng giọt từng giọt mồ hôi, xem ra nhất định là rất đau rồi.
Tôi thường xuyên thấy ông ta đánh người, nhưng tự hại mình thì đây là lần đầu tiên.
Dựa vào kinh nghiệm trước kia, mỗi khi ông ta bực mình, tôi sẽ cầm lấy một ngón tay của ông ta, ông ta cười với tôi thì chứng tỏ ông ta không phải rất tức giận.
Nếu như ông ta rút ngón tay ra thì tức là tâm tình của ông ta cực kỳ không tốt, muốn ở một mình suy nghĩ.
Tôi nên ngay lập tức biến mất.
Thấy lúc ông ta trở lại sofa ngồi, ngực vẫn còn nhấp nhô dữ dội, tôi lặng lẽ tới ngồi gần, thử chạm vào bàn tay đang nắm chặt lại của ông ta.
Tôi đợi một lúc, thấy ông ta không có phản ứng gì, tôi đang