Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341433
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1433 lượt.
ấy cô tránh né, biết cô không muốn nói, liền không hỏi thêm nữa, nhưng vẫn nhịn không được lắm điều, “Hai người không hòa thuận sao? Gây thì gây, đừng chiến tranh lạnh, chiến tranh lạnh làm tổn thương tình cảm. Anh ấy chắc chắn chịu đến dỗ dành cậu, chỉ là còn đang giận cậu thôi, cậu cũng nhịn một chút là được, đừng cãi nhau nữa, khó khăn sẽ qua thôi mà?”
Thích Giai ừ một tiếng, đem khăn mặt tiếp tục chà lau tóc. Sau ngày đó, Lâm Tiêu Mặc tức giận đến nỗi nhiều ngày không liên lạc với cô, tuy cô chưa nói, nhưng bọn chị em trong phòng ngủ có thể nhìn rõ, đại khái có thể đoán được họ đang có mâu thuẫn. Tối hôm qua, anh gọi điện thoại và nhắn tin cho mình, tuy một cái cũng chưa xem, nhưng cô có lẽ đoán được anh muốn dỗ dành cô.
Thích Giai tự giễu cười cười, nhớ tới lời nói của Hứa Đình Đình, “Mình sao lại cảm thấy Lâm Tiêu Mặc người ta coi trọng tình cảm này hơn cậu a?”
Người lớn nói không sai, thử hỏi một người đã làm tốt công tác chuẩn bị chia tay, như thế nào lại toàn tâm toàn ý nỗ lực đây? Trong trò chơi tình yêu, cô vẫn lo yêu ít thì mới có thể tiêu sái dứt ra, cô muốn tiêu sái, cho nên mới giữ lại.
Thích Giai dùng khăn lau tóc, cái mũi hít thở thật sâu.
Khi điện thoại vang lên, cô đưa mắt nhìn qua, trên màn hình là một dãy số xa lạ, cũng không phải Lâm Tiêu Mặc.
Cô nhận máy, microphone truyền đến một giọng nữ trung niên, “Xin chào, cho hỏi có phải Thích Giai không?”
“Đúng vậy, đây là?”
“Tôi là mẹ của Lâm Tiêu Mặc.”
Thích Giai quên mình đã chấm dứt cuộc gọi khi nào, cô chỉ nhớ rõ câu nói kia của Lâm Tiêu Mặc, “Em xem thường anh, cũng xem thường tình cảm của anh đối với em.”
Mấy năm nay, cô không phải chưa từng hối hận qua quyết định đó, cũng không ít lần tự hỏi bản thân, nếu thời gian quay lại, cô có thể thay đổi lựa chọn hay không. Nhưng dù là lúc cô nhớ anh nhất, đáp án của cô đều là phủ định. Cô thà rằng lựa chọn đi câu lạc bộ đêm làm công chúa cũng không muốn sự giúp đỡ của Lâm Tiêu Mặc, thừa nhận rằng cô không bỏ được tự tôn và kiêu ngạo của mình, người có thành tích học tập như Lâm Tiêu Mặc làm sao có khả năng đảm nhận trọng trách đặt trên người cô.
Nợ tiền trong nhà anh sao có thể trả hết? Năm vạn tiền bảo lãnh anh lấy gì để đóng? Nếu để anh biết, anh cũng chỉ có thể nhờ gia đình và ba mẹ giúp đỡ. Vậy ba mẹ anh sẽ đối với mình như thế nào? Ba mẹ đối với việc nhận cứu giúp của nhà thông gia tương lai sẽ có suy nghĩ gì? Bọn họ nhất định sẽ lo lắng, bởi dính dáng đến tiền bạc vật chất, con gái sẽ trở thành người tư thái thấp kém được nhận ân huệ, bọn họ nhất định sẽ lo cô không ngẩng đầu lên được.
Cô từng đem mọi chuyện đổ lỗi cho sự tự tôn, nhưng khi Lâm Tiêu Mặc dùng thanh âm bi thương chất vấn cô, “Tự tôn của em vì sao chỉ nhằm vào anh?”, cô bừng tỉnh nhận ra, tự tôn của cô bất quá chỉ là do tự ti, cô vẫn luôn cảm thấy cô bé lọ lem không xứng với hoàng tử, cho nên thà chết cũng không nhận trợ giúp của hoàng tử.
Cô bỗng nhiên có phần hiểu được sự tức giận và thương tâm của Lâm Tiêu Mặc đến từ đâu, không phải do cô che giấu, lại càng không phải không chịu nổi quãng thời gian trải qua ở câu lạc bộ đêm, mà là vô cùng đau đớn khi không được tín nhiệm và tán thành, khó trách anh nói, “Thích Giai, anh việc gì cũng không biết.”
Phút chốc, tim Thích Giai nhảy dựng, “Mẹ, đã xảy ra chuyện gì?”
“Bệnh của ba con… lại tái phát.” Mẹ nói xong lời này đã khóc không thành tiếng.
Thích Giai ngây người vài giây, ngồi bêt xuống, cố chống lại cơn chóng mặt mãnh liệt, kích động hỏi, “Tại sao có thể như vậy? Bác sỹ không phải đã nói trong năm năm sẽ không có vấn đề gì sao? Vì sao lại tái phát?”
Thích Giai chất vấn mẹ, nhưng chỉ nhận được tiếng khóc thảm thiết bi thương. Cô khó chịu đến mức muốn hét lên với mẹ, “Không được khóc.” Nhưng cô biết, cô không thể làm vậy, cô không thể loạn, nhất định không thể loạn.
Hít một hơi thật sâu, Thích Giai nhỏ giọng, “Mẹ, mẹ trước hết đừng khóc, nói cho con biết bác sỹ nói sao?”
Thích mẹ tiếp tục khóc thút thít vài cái mới khôi phục cảm xúc, sau đó đem lời nói của bác sỹ thuật lại cho con gái, “Gan có bóng mờ, đề nghị chúng ta đi kiểm tra, nhưng bác sỹ nói…”
“Bác sỹ nói sao?” Thích Giai cắt ngang tiếng khóc của mẹ, hỏi vấn đề mấu chốt nhất.
“Bác sỹ nói, mười phần là ung thư khuếch tán.”
“Nghĩa là chưa có chẩn đoán chính xác?” Thích Giai cẩn thận dò hỏi.
“Ừ.” Thích mẹ nức nở nói, “Giai Giai, mẹ còn chưa dám nói với ba con, mẹ sợ sau khi ông biết…”
Chưa chẩn đoán chính xác nghĩa là còn hy vọng. Thích Giai thở dài một hơi, nói, “Mẹ, trước tiên mẹ đừng nói với ba, chờ con về nói sau.”
“Khi nào thì con về?” Thích mẹ giờ phút này đã hoang mang lo sợ, nghe được con gái muốn về, giống như thở dài nhẹ nhõm, “Mẹ sợ mình không giấu được.”
“Hôm nay.” Thích Giai quyết đoán nói, “Con hôm nay sẽ về.”
Buông điện thoại, Thích Giai bằng tốc độ nhanh nhất gọi điện đến công ty hàng không đặt vé máy bay, xin phép Tô Hà rồi thu dọn hành lý đơn giản. Nhưng trong