Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.
đã có người tình rồi." Một nữ sinh làm ra vẻ tiếc hận sợ hãi than.
Đào Bảo Nhi nghe được không biết là nên tức hay là nên cười, cô có diện mạo giống mẹ, rất thanh thuần, thật là một chút yêu mị cũng không có, nếu là có, cô sẽ đi quyến rũ cha mình đầu tiên, để cho hai mẹ con kia tức chết mới thôi.
Dĩ nhiên cũng có người không tin tưởng tin đồn ấy, chính là cô bé mắt kính ngồi bên trái Bảo Nhi, kiên trì bảo vệ danh dự của Đào Bảo Nhi, đi theo những người đó mắng nhau.
Tan học, Bảo Nhi cũng ra về như thường ngày.
Cởi chiếc xe cũ kỹ đến cổng trường học, lại bị một chiếc Aston Martin màu bạc ngăn lại.
Lập tức hấp dẫn ánh mắt của tất cả học sinh đi ngang qua.
Đầu tiên chiếc xe thể thao này cũng đã khiến không ít người dừng chân rồi, hơn nữa còn có danh tiếng của nhân vật Đào Bảo Nhi.
Về tin đồn cô đang bị bao nuôi tràn ngập khắp nơi, thấy chiếc xe sang trọng này quang minh chánh đại ở cổng trường học chờ Đào Bảo Nhi, tất cả mọi người rướn cổ lên nhìn người trung niên mập mạp trong tin đồn bao nuôi Đào Bảo Nhi. . . . . . Thật là không biết xấu hổ a, dám đến cổng trường học mà đưa đón nhau, mọi người nhìn chiếc xe thể thao sáng chói này càng mắng Đào Bảo Nhi những lời khó nghe hơn rồi.
Trước mắt bao người, Tịch Nhan mặc toàn thân tây trang màu đen đeo kính đen bước xuống xe!
Trong nháy mắt, mắt kiếng tan nát dưới đất.
Náo nhiệt ở cổng chính trường Nam Trung chợt an tĩnh chỉ còn lại tiếng tim đập của mọi người.
Quá đẹp trai quá xuất sắc rồi, chưa từng gặp qua chàng trai nào đẹp trai như vậy, quả thật chính là kỵ sĩ thời trung cổ, nháy mắt xóa nhòa hình ảnh những minh tinh thần tượng kia.
Tất cả nam sinh nữ sinh trong lòng cũng không ức chế được hô hào: tôi nguyện ý được người con trai này bao nuôi .
Có người đẹp trai lại có tiền như thế này thật sao, lời đồn về người trung niên mập mập mạp tự động sụp đổ, các nữ sinh nhìn Đào Bảo Nhi với ánh mắt sáng ngời lên, dù là có thể cùng chàng trai này nói một câu, đời này cũng đáng giá.
Bảo Nhi rất kỳ quái hỏi: sao cậu lại tới đây?
Tịch Nhan có thể nói hắn lo lắng cho cô sao? Tịch Nhan tuyệt đối sẽ không nói như vậy.
Không chút biểu cảm nào khi mình trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả ánh mắt, hắn tựa vào xe thể thao trước mặt, nhún vai một cái nói: "Cà rốt không còn rồi."
Đại di mụ tới
Bảo Nhi lên xe, Tịch Nhan nghiêng đầu nói một câu: "Cài dây an toàn!"
Sau đó, Bảo Nhi chỉ có cảm giác mình giống như đang ngồi cáp treo. . . . . . Tám phút sau, cô lao xuống xe, chạy tới cây đại thụ trước cổng biệt thự, nôn . . . . nôn. . . . . .
Đợi đến khi Bảo Nhi ói đến ra hết cả mật xanh mật vàng đi vào trong nhà, thì Tịch Nhan đã cất xe vào gara nhàn nhã ngồi ở trên ghế sa lon gặm cà rốt rồi. . . . . . Không phải nói không còn sao?
Không cần tên Tịch Nhan thích sạch sẽ động thủ, Bảo Nhi cũng có cảm giác mình rất bẩn thỉu rồi, nhanh chóng chạy vào phòng tắm tránh khỏi bị ném thêm lần nữa.
Abe lại đang chơi Warcraft, vừa chơi còn nghiêng đầu một chút hỏi: " Tịch Nhan, anh mới vừa đi đâu vậy?"
Nhưng lại ngủ đến gần tối.
Tịch Nhan đã nằm không được rồi, đem Abe lôi dậy . . . . . . Đáng thương cho Abe.
Đang ngủ ngon lại bị lôi dậy, nhìn bên ngoài ánh mặt trời vẫn còn lớn, mặt trời vẫn chưa có hoàn toàn xuống núi, Tịch Nhan thật là xấu!
Chỉ là xuống lầu dưới, Abe đã ngửi thấy có mùi máu tươi thoang thoảng.
Abe đột nhiên cảm thấy đầu choáng váng.
Hắn chính là đại diện của Đại Ngọc, đôi mắt hịp lại quyến rũ nhìn Tịch Nhan nói: "Tịch Nhan, tôi cảm thấy được tôi sắp chết, đây là lần đầu tiên tôi ngửi thấy được mùi máu tươi nhưng lại không muốn ăn."
Bảo Nhi đầu tóc rối bời mặt tái nhợt xuất hiện, thấy Abe cùng Tịch Nhan, nhớ tới đống quần áo của mình còn chưa có giặt, vội xin lỗi chạy về phòng giặt quần áo.
Đem quần lót nhỏ, tiểu nội y, quần jiner giặt sạch sẽ, đón gió tung bay. . . . . .
Abe chỉ cảm thấy mùi máu tươi càng ngày càng đậm, trước mặt mình có một kho máu di động, nhưng đầu hắn rất choáng váng, hắn muốn ngất a!
Tịch Nhan cũng cảm thấy không thích ứng, nhưng mà hắn ăn một cây cà rốt sau đó cảm giác tốt hơn nhiều rồi.
Hai người ánh mắt quái dị nhìn quần lót tung bay theo gió trong sân. . . . . . Mặt trên còn có mùi máu tươi . . . . . . Đầu choáng váng, đầu choáng váng.
Bảo Nhi nghỉ ngơi một buổi chiều, thân thể cảm thấy tốt một chút rồi, cố gắng đi làm cơm tối cho bọn họ.
Cô làm mì trứng gà cà chua.
Khi cô đem một khay mì nấu trứng gà cà chua bê lên bàn ăn.
Abe cùng Tịch Nhan cùng nhau lắc đầu. . . . . . Không cần lại màu đỏ.
Bảo Nhi mặt đầy khí thế nói: "Không thể kiêng ăn, cà chua giàu Vitamin C, đối với thân thể rất tốt, xem hai người các cậu đi màu da tái nhợt như vậy, Ba Lạp . . . . . .Ba Lạp. . . . . ."
Bọn họ màu da trắng bệch cũng không phải bởi vì thiếu hụt Vitamin. . . . . . Abe cùng Tịch Nhan chấp nhận ngồi xuống ăn thật nhanh, cô gái này đối với đồ ăn có tinh thần rất cố chấp, nếu ai lãng phí cô nhất định sẽ