Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
àng, ra vẻ nhiệt tình với bữa tiệc từ thiện này.
Trọng tâm chính, bán đấu giá quyên góp cho hội từ thiện rất nhanh đã bắt đầu.
Buổi đấu giá diễn ra được khoảng một nửa thì tới lượt viên kim cương 1 Carat màu hồng, mặc dù nhỏ, nhưng điều đặc biệt của nó là ở màu hồng tinh khiết, khởi điểm là 10 vạn, khi viên kim cương này được đem ra đấu giá đã thành công thu hút được sự chú ý của rất nhiều người.
Giá tiền gọi càng ngày càng cao.
"13 vạn"
"18 vạn"
"24 vạn"
"50 vạn"
. . . . . .
Bảo Nhi đứng ở bên dưới, cảm thấy thật kỳ quái, viên kim cương này nhìn qua rất bình thường, còn không bằng viên châu thủy tinh màu hồng đẹp mắt mà mình đút trong túi tiền lẻ, viên kim cương bé xíu kia sao lại có thể bán với giá dắt như vậy chứ!
Cạnh tranh rất kịch liệt, cuối cùng bị một người đàn ông mặt đầy tàn nhang, không có danh tiếng gì ra giá cao nhất mua được.
Không ít người cũng cảm thấy thật đáng tiếc, nhìn chằm chằm khuôn mặt có chút bỉ ổi của người đàn ông này thầm nghĩ đàn ông tranh dành cũng chỉ là vì phụ nữ mà thôi, không biết là hắn sau khi mua được sẽ tặng cho người phụ nữ nào.
Rất nhiều người nhìn chằm chằm người đàn ông này, hắn rất kiểu cách bước tới trước mặt Đào Bảo Nhi, ánh mắt bỉ ổi nhìn cô không chớp mắt cười nói: "Tiểu thư xinh đẹp, viên kim cương này là tôi tặng cho cô để thể hiện tấm lòng của tôi đối với cô."
Bảo Nhi không thể nào hiểu nổi vì sao người đàn ông này lại có hành động như vậy, ánh mắt kia cũng làm cho cô cảm thấy rất không thoải mái, cô cau mày nói: "Không cần, vì tôi không hề quen biết ông."
Người đàn ông tỏ ra rất tức giận, đưa tay ra lôi kéo Bảo Nhi, nói: "Không phải cô đã nói rằng nếu tôi mua được viên kim cương kia để tặng cho cô thì tối nay cô sẽ thuộc về tôi hay sao."
Lời nói vừa dứt, những vị phu nhân cùng tiểu thư thích bát quái đều xôn xao.
Không nhìn ra cái cô gái xinh đẹp có khí chất ưu nhã như vậy lại cũng chỉ là một kẻ tham tiền của, vì một viên kim cương mà bán thân?
Bảo Nhi bị chọc tức, thuận tay liền cầm viên châu màu hồng làm bằng thủy tinh của mình ném vào mặt tên đàn ông này.
"Nói em gái ông, tôi căn bản không biết ông." Bảo Nhi hành động hết sức bạo lực.
Hiện trường rất hỗn loạn, Tô Cầm ẩn ở trong đám người mỉm cười, Đào Khánh Hoa tránh khỏi tầm mắt của mọi người, không muốn để cho mọi người nhận ra mình là cha của đứa con gái hư hỏng kia.
Mọi người chỉ chú ý tới một cô gái xinh đẹp đang ra sức hành hung một người đàn ông.
Người đàn ông còn vừa kêu rên vừa nói: "Thật sự là cô đã nói như thế."
Chu lão, chủ nhân của viên kim cương vừa được bán đấu giá, cũng là chủ cửa hàng đá quý lớn nhất thành phố, liếc mắt liền thấy thứ cô bé kia dùng để ném người đàn ông này, con ngươi cũng mở thật lớn, không thể nào?
Hắn bất chấp tất cả xông lên, nằm trên mặt đất nhặt lên hạt châu màu hồng Bảo Nhi dùng để đánh người, móc từ trong trong áo sơ mi ra một cái kính lúp, cẩn thận nhìn, vừa nhìn miệng vừa há thật to, cơ hồ nước miếng chảy ra thật dài cũng không hề biết, thật, quả nhiên là thật, một viên kim cương thật to, ở khắp thành phố này cũng chưa từng nghe nói có một viên kim cương màu hồng lớn như vậy xuất hiện!
Bảo Nhi đánh rất thuận tay, thấy bên cạnh có một người mập mạp nhặt hạt châu của mình lên, cô hừ một tiếng, lấy lại rồi tiếp tục ném vào mặt tên bỉ ổi kia.
Hắn tiếp tục kêu rên: "Quá hung tàn, quá tàn nhẫn, thật sự là lúc nãy cô đã nói, nếu tôi mua được viên kim cương kia cho cô thì cô sẽ đồng ý theo tôi."
Lúc này Chu lão lại bổ nhào xuống đất nhặt lên viên kim cương cực lớn mà Bảo Nhi dùng để đánh người, đau lòng nói: "Nói bậy, người ta dùng cái viên kim cương này để đánh ông, chỉ nói đến chi phí do hao tổn cũng đáng giá hơn so với viên kim cương tôi vừa bán."
Mặt than ghen
Buổi tiệc từ thiện bởi vì sự việc Bảo Nhi ném kim cương đánh người mà được đẩy lên một cao trào mới.
Người đàn ông kia bị buộc phải xin lỗi Bảo Nhi, sau đó ảo não bỏ đi, trước khi đi hắn còn hung hăng liếc mắt tìm kiếm bóng dáng của Tô Cầm đang ẩn thân trong đám người đông đúc.
Hắn không ngờ rằng người cũng không được sờ tới lại còn trở thành trò cười cho mọi người, đến lúc hiểu ra mình bị người khác lợi dụng thì cũng đã muộn rồi.
Bảo Nhi cũng cảm thấy ngu muội, hạt châu mà mình ngày ngày vẫn lôi ra chơi không ngờ lại là kim cương, lại là một viên kim cương lớn rất hiếm có, như vậy thì có thể ăn được bao nhiêu thịt bò bít tết?
Cô vui sướng đến ngất ngây, chỉ là nhìn cũng chung quanh nhiều ánh mắt nhiệt tình như vậy, nhìn chằm chằm viên kim cương, khiến cô lập tức tỉnh táo lại.
Hắn không có hứng thú với kim cương, nhưng rất muốn được đưa Bảo Nhi trở về an toàn.
Bảo Nhi cũng muốn về sớm một chút để hỏi Tịch Nhan chuyện về viên kim cương nên cô đồng ý ngay.
Dọc đường đi, Bình An cùng Bảo Nhi ngồi ở phía sau, hắn cũng không mở miệng hỏi chuyện kim cương, trong đêm tối khuôn mặt hắn tràn đầy vẻ tự trách, nói: "Bảo Nhi, thật xin lỗi."
"Tại sao?" Bảo Nhi có ch