Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341452

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1452 lượt.

Vì cô mà xoa bóp. . . . . . .


Lão quản gia phải đi tới trường học xin phép nghỉ cho Bảo Nhi, thật ra thì một cú điện thoại là có thể giải quyết xong, nhưng lão thật sự không chịu nổi tịch ánh mắt sắc lạnh của Tịch Nhan luôn chiếu chằm chằm lên người lão, vì vậy lão xung phong nhận việc đi đến trường học.
Mà đúng lúc đó huấn luyện viên Vương cũng đang đi tìm chủ nhiêm lớp Bảo Nhi, học trò cưng của lão thế nào mà sáng nay vẫn chưa thấy tới tập luyện, có cái gì đó không đúng, lão còn trông cậy Bảo Nhi lọt vào Đội Tuyển Quốc Gia, lần trước là tranh tài giữa các học sinh với nhau, thắng cũng chỉ được coi là trẻ con chơi đùa, mặc dù là thi đấu ở nước ngoài nhưng dù sao cũng không hải là sân thi đấu tranh tài gì lớn.
Sau khi tựu trường, Vương lão đầu không chút nào kiêu ngạo, đối với Bảo Nhi càng yêu cầu nghiêm khắc hơn. Lão rất thích cái đứa nhỏ này, có tài thiên phú còn có nghị lực, bình thường những học sinh nữ đánh một buổi chiều liền luôn miệng kêu mệt, kêu khổ, nhưng từ trước tới giờ lão chưa từng nghe đứa nhỏ này kêu ca lấy một tiếng nào, mỗi lần đều là thấy nó cười híp mắt dáng điệu rất vui vẻ, khiến cho người ta nhìn thấy tâm tình cũng tự nhiên tốt hơn rất nhiều.
Kết quả lúc này vừa vặn gặp gỡ lão quản gia mặc nguyên bộ Tuxedo đầu đội mũ dạ.
"Là ngươi!" huấn luyện viên Vương bộ mặt tức giận, gần đây nghe nói em gái mình tham gia sinh hoạt ở một câu lạc bộ cho người cao tuổi, thế nhưng trong trung tâm lại có một lão lưu manh không ngừng dây dưa với nó. Vì thế, huấn luyện viên Vương cố ý một lần ghé qua xem sao, em gái mình đang để tang chồng, nếu thật sự là gặp phải kẻ xấu, chẳng phải là sẽ rất bất hạnh hay sao.
Kết quả thật đáng thương Lão huấn luyện viên bò nửa ngày vẫn không dậy nổi, chờ tới khi xe cứu thương tới mới được đưa đi, chuyện này khiến lão càng thêm mối hận với lão quản gia. Không chỉ có mối thù đoạt em gái, còn có mối hận khắc cốt ghi tâm, Lão huấn luyện viên đã lớn tuổi rồi xương rất giòn, nên oanh liệt bị gãy mất mấy cái xương.
"Thứ người như thế mà lại là cụ ngoại của Bảo Nhi sao, không thể nào !" Trước khi ngát đi Lão huấn luyện viên vẫn không ngừng suy nghĩ về vấn đề này.
. . . . . .
Trong biệt thự.
Tịch đêm coi chừng Bảo Nhi đang ngủ say.
Da của cô càng ngày càng trắng, vốn là cô thường ngày đều rất thích phơi nắng, hôm nào cũng chăm chỉ tập Tennis cho nên làn da mặc dù không phải là đen nhưng tuyệt đối không phải nhợt nhạt như vậy, mà là một màu da rất khỏe mạnh.
Nếu như bình thường nhìn vào nước da này thể nào lão quản gia cũng dương dương tự đắc, hả hê mà nói thuốc của lão thật sự rất công hiệu, có thể làm cho da trắng đẹp như thế, nhưng là Bảo Nhi ngủ say bất tỉnh, toàn thân lạnh lẽo cứng ngắc, nếu không phải còn có nhịp tim, Tịch Nhan sẽ cho rằng cô đã chết rồi.
Giờ khắc này,Tịch Nhan chợt cảm nhận được đau đớn thấu tim.
Tay của hắn nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Bảo Nhi, hắn muốn bảo vệ cô.
Abe ở một bên cũng có chút khổ sở, Bảo Nhi ngã bệnh không ai nấu cơm, không có gì ăn, thật rất ưu thương.
"Không bằng anh cắn cô ấy một cái, nhân lúc này cô ấy vẫn còn có nhịp tim." Abe đưa ra một chủ ý.
Liền lúc đó chỉ nghe thấy tiếng sàn nhà dưới lầu bị trấn động một hồi dài, Abe bị Tịch Nhan thẳng tay ném xuống.
Lão quản gia sau khi đánh nhau xong mới trở lại biệt thự, vừa vào cửa liền được chứng kiến một màn này, giật mình, bỏ qua ý muốn lên trên lầu hỏi thăm Tịch Nhan, lão ngoan ngoãn đi tới thư phòng, tìm kiếm quyển sách bí kíp da cừu của Cổ lão trong gia tộc lưu lại, lão phải nghiên cứu thật kỹ xem có phương pháp giải quyết nào hay không.
Giờ phút này Bảo Nhi giống như một pho tượng sáp, yên lặng nằm ở trên giường của Tịch Nhan, làn da trắng bệch không hề có sức sống, nhưng mà nhìn qua tháy Tịch Nhan nắm tay cô trông thật hài hòa, cả hai đều trắng bệch như nhau, có lẽ hiện tại nếu Bảo Nhi thức dậy thì sẽ không phải buồn phiền vì mình luôn phải làm nền để tôn lên làn da trắng trẻo của Tịch Nhan nữa rồi, mỗi lần như vậy cô đều cảm thấy trông mình thật đen đúa khó coi.
Đêm tối phủ xuống, Tịch Nhan cũng không muốn ăn gì, ngay cả cà rốt thứ hắn thích nhất cũng không hề động tới, hắn chỉ yên lặng ngồi bên giường nhìn Bảo Nhi, hắn cũng kiên quyết không chịu bật đèn, vì cô đã từng nói, ban đêm ngủ tắt đèn tương đối tốt cho sức khỏe.
Ánh trăng nhô lên.
Rèm cửa sổ mở rộng ra, cả căn phòng đều tràn ngập ánh trăng.
Tịch Nhan suy nghĩ một chút, có lẽ để cho cô được hấp thụ ánh trăng nói không chừng có thể tốt hơn chăng.
Vampire thích trăng sáng, tựa như loài người thích mặt trời. Ở dưới ánh trăng, bọn họ rất tự tại, bọn họ tin tưởng trăng sáng có thể chữa khỏi mọi đau đớn bệnh tật cho bọn họ.
Nghe nói nếu sinh mạng Vampire sắp mất đi chỉ cần cho ánh trăng chiếu vào trước ngực ánh trăng có thể chữa khỏi bệnh.
Tịch Nhan không chút do dự cởi áo, lộ ra bắp thịt cân xứng trên người, sau đó hắn bắt đầu cởi quần áo cho Bảo Nhi.
Bảo Nhi thật ra thì vẫn tỉnh, nhưng là cô không thể nói chuyện, chỉ là vẫn cò


XtGem Forum catalog