XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Hai Viên Đường Bách Thảo

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341438

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1438 lượt.

ta bỗng nhiên có chút việc gấp, ta đi trước." Lão quản gia không thèm để ý tóc mới làm được một nửa, vội vàng đứng lên tìm đường chạy,hành động linh hoạt như một con sóc muốn bắt lão lại cũng không phải là dễ.
Lão quả quyết trở về phòng, xem ra là muốn cài lại một mật mã mới để đảm bảo an toàn.
Tịch Nhan đối với thái độ không chịu trách nhiệm của lão quản gia cũng đã hết ý kiến, mỗi lần có chuyện xảy ra lão dều đi bế quan, lần trước cũng như vậy, lão dây dưa tình cảm với hai bà lão, két quả kiến cho người ta đến làm ầm ĩ trước cửa nhà, lão quản gia không chịu trách nhiệm nhanh chân tránh trong quan tài bế quan.
Abe mặt thuần khiết cầm nắm tóc vò qua vò lại, ngoan ngoãn nói: "Chuyện không liên quan đến tôi, anh khiến cho tôi đi làm thầy giáo cho những kẻ có trình độ thông minh thấp kém kia, tôi cũng đã rất uất ức rồi. . . . . ."
Tịch Nhan yên lặng xoay người, thôi đành, hắn đi tới nhà bếp cầm lấy một củ cà rốt, lại lần nữa đi tới bệnh viện.
Bệnh viện, ở một phòng chăm sóc đặc biệt có một cậu bé nằm một mình trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nghĩ : “ Nếu như thực sự có thiên sứ thì tốt biết bao.”
Lúc này ngoài cửa sổ chợt có một con dơi màu đen bay qua, trông nó có vẻ hơi lảo đảo, phía dưới con dơi có cắp theo một túi cà rốt to, cậu bé đang lúc cầu nguyện nhìn thấy hình ảnh này cảm thấy thật hạnh phúc, thì ra là có thiên sứ thật, thật đáng yêu, thiên sứ còn có thể ăn cà rốt, cậu bé nghĩ tới ngày mai nhất định phải ăn cà rốt, nói không chừng ăn cà rốt thân thể sẽ khỏe mạnh hơn, như vậy sang năm là có thể đi học cùng em gái rồi.
. . . . . .
Tịch Nhan bay thẳng tới sân thượng của bệnh viện. Lúc đáp xuống hắn liền biến thân thành người, sau đó bước nhanh xuống phòng bệnh của Bảo Nhi, lần này hắn không có do dự, trực tiếp đi vào, đem cà rốt đưa cho Bảo Nhi nói: "Ăn."
Bình An ngược lại có chút gò bó đứng lên, người thanh niên này khí thế rất mạnh, khiến cho cậu cảm thấy rất không thoải mái.
"Tôi tên là Lạc Bình An, anh chắn là Tịch Nhan." Cũng chỉ là căng thẳng một chút sau đó Bình An liền thoải mái đưa tay ra chào hỏi.
Tịch Nhan không hề đưa tay ra đáp lại, hắn thậm chí còn không thèm nhìn Bình An một cái, hắn không thích tên này, trông mặt ngoài rất nhu nhược nhưng ánh mắt kia lại làm cho người ta cảm thấy đó là một người rất cố chấp và kiên cường, chính điều này khiến cho hắn cảm thấy không thích Bình An.
Bảo Nhi ngây ngốc nhận lấy cà rốt, đây không phải là bảo bối của Tịch Nhan sao, sao lại đưa cho mình nhỉ?
"Thật xin lỗi, anh bị bẹnh quáng gà chắc là anh đã lây sang cho em." Tịch Nhan nhìn thấy Bảo Nhi không chịu ăn đành phải lên tiếng giải thích: "Ăn cái này, có thể đỡ hơn được một chút, em ăn vào có thể nhìn thấy được một lúc."
Bình An nghe được ăn cà rốt có tác dụng như vậy cậu thật cao hứng, nhà cậu trồng rất nhiều.
Không có vấn đề gì lớn cho nên Bảo Nhi được phép về nhà.
Bình An nhất định không chịu đi cùng.
Tịch Nhan dắt tay Bảo Nhi đi trên đường.
Trong đêm tối, khắp nơi bị bao phủ bởi bóng đêm, bọn họ cũng không thể nhìn thấy, hai người dựa vào nhau bước đi về phía trước, Bình An đứng ở trước cổng bệnh viện, nhìn thật lâu, cho tới khi không còn nhìn thấy bong dáng của TỊch Nhan và Bảo Nhi mới chịu rời đi.
Bảo Nhi lấy ra một cây cà rốt gặm một cái: "Sáng một chút."
Lại gặm một cái: "Quả nhiên, lại sáng lên một chút rồi. Khó trách anh cả ngày đều ăn cái này."
Tịch Nhan không có lên tiếng, yên lặng lấy ra một cây cà rốt, cũng gặm một cái: "Rắc rắc."
Trong đêm tối, hai người cùng nhau cắn, âm thanh "Rắc rắc" "Rắc rắc" "Rắc rắc", tựa hồ đặc biệt thanh thúy.
Tịch Nhan chợt mở miệng nói: "Có em ở bên cạnh, bóng đêm không còn là điều đáng sợ nữa.”



Bạn học mới


Đào Khánh Hoa dạo này buôn bán toàn gặp phải khó khăn, hắn từ trước tới giờ đều có dã tâm rất lớn, lại có Tô Cầm ở phía sau thúc dục, liền muốn mạo hiểm một chút, nhưng do đầu tư nhầm chỗ, công ty lại không có đủ vốn, hắn rất là khổ não.
Buổi tối hai vợ chồng ở trên giường triền miên cũng không kích tình được như trước, cho nên nói tiền bạc chính là dũng khí của đàn ông quả không sai.
Vận động diễn ra rất nhanh, sau khi xong hắn đi ra ban công hút thuốc.
Hút thuốc, cũng không thoải mái hơn chút nào, hắn lại thở dài một tiếng.
"Khánh Hoa, thật ra thì còn có một biện pháp, anh có nhớ lần trước chúng ta đi tham dự bữa dạ tiệc từ thiện ở trường Nam Trung hay không? Có một người tên Lý Thái Thái anh nhớ chứ?" Tô Cầm vẫn chưa được thỏa mãn nhưng cũng không dám biểu hiện ra, quần áo cũng không thèm mặc đi tới dựa vào người Đào Khánh Hoa đưa ra một chủ ý.
Đào Thi Thi đưa tay ngăn cô lại, vì vậy hai người cùng nhau giằng co khiến cho chiếc ô rơi xuống đất.
Bảo Nhi tâm tình cực kỳ khó chịu, cô không thích đứng dưới ánh nắng mặt trời quá lâu, dù là co che ô cũng như vậy, vẫn cảm thấy rất đau đầu.
Nếu là trước kia, bị Đào Thi Thi khiêu khích, cô chỉ coi cô ta như cỏ dại ven đường, đi qua là coi như xong, như chưa hề