pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Bukla

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1363 lượt.

i Lưu Dĩnh nói: “Chúng ta mau lại cứu người.”
Vương Dũng nhìn tôi hỏi Lưu Dĩnh: “Còn thằng oắt này thì tính sao?”
Tôi nơm nớp nhìn Lưu Dĩnh, thái độ vừa tội nghiệp vừa đáng thương, nhưng trong lòng tôi những đốm hoa lửa đang nổ reo tanh tách, tôi tự nói với mình: “Thả đi mà, thả đi mà!”
Lưu Dĩnh nói: “Đem cậu ta theo!” Những đốm hoa lửa hy vọng trong tôi phút chốc bị dập tắt ngóm.
Hai người bọn họ cùng chạy lên nóc tòa nhà, Vương Dũng tóm lấy cổ áo tôi kéo theo, tôi giẫy dụa chí tử nhưng anh ta khỏe quá nên tôi phải theo bước anh ta.
Bỗng tôi dừng giẫy dụa vì phát hiện ra áo mình sắp rách đến nơi rồi, tôi bắt đầu nhẩm tính, nếu áo rách thì tôi phải chạy thật nhanh xuống dưới, họ đang mải chạy lên cứu người thì chắc sẽ không có thì giờ quan tâm đến tôi nữa.
Cái áo toạc ra ngày càng to, tôi cố nhịn không bật cười thành tiếng và không ngớt tự nhắc mình: “Hãy trấn tĩnh lại, phải nhớ rằng bạn là kẻ lừa đảo có đẳng cấp, là kẻ lừa đảo có lòng kiên định.”
Cái áo tôi bỏ ra 30 nhân dân tệ để mua vậy là đã rách dưới sức mạnh giằng xé của Vương Dũng và kỹ xảo xoay lắc của tôi, tôi làm theo đúng kế hoạch đã vạch ra, đáng tiếc là vừa quay người được 15 độ đã bị Lưu Dĩnh tóm ngay lấy tóc.
Chị ta tiếp tục lôi tôi lên, tôi vừa cố gắng theo sát bước chân Lưu Dĩnh vừa hét lên: “Chị ơi, chị nhẹ tay thôi!”






Lúc đầu, Vương Dũng xông lên nóc nhà, tôi và Lưu Dĩnh canh ở cửa cầu thang, họ sợ nhiều người lên sẽ càng gây áp lực cho người đàn ông kia - Vương Dũng bắt đầu nhẫn nại khuyên giải ông ta mấy câu đại loại như anh thử nghĩ đến những người trong gia đình anh xem, anh thử nghĩ đến con cái anh xem... Mấy viên cảnh sát này một chút kỹ năng cũng không có, dùng vài giọng điệu cũ rich đó mà đi khuyên người. Nếu như mang theo một cái đài có gặp ai định nhảy lầu thì bật lên để bên cạnh là được, dù sao kết quả cũng chẳng khác gì, làm cho đối phương không thể chịu đựng được mà nhảy luôn xuống.
Tuy vậy, tôi cũng chẳng có thời gian mà cười nhạo anh ta. Tôi còn đang phải tính kế thoát thân, hy vọng người đàn ông kia sáng tao thêm chút ít tình huống nữa. Tất nhiên, tốt nhất là đừng có nhảy luôn xuống mà cứ quấy rầy Vương Dũng, sau đó Lưu Dĩnh sẽ phải đến giúp một tay và như vậy cơ hội thoát thân của tôi sẽ đến.
Đáng tiếc là họ cứ giằng co mãi, Vương Dũng cứ định tiến lại gần thì người đàn ông kia lại hét lên: “Anh đừng có tiến lại, anh mà tiến lại tôi sẽ nhảy xuống ngay lập tức.”
Tôi biết là người đàn ông ấy đang do dự, hần như những người định tự tử đều trải qua một quá trình giằng co giữa sự sống và cái chết. Nhưng nếu cứ giằng co cái kiểu này thì khả năng nhảy xuống là rất lớn.
Tôi không nhịn được đành khẽ than thở: “Cái kiểu quan liêu của các người, ngày nào cũng chỉ biết đến bắt bớ người mà không biết cách đi dùng trái tim cảm hóa người ta sao?” Dù sao thì tôi cũng bị chị ta tóm cổ rồi, cứ nói cho sướng cái mồm cũng chẳng sao.
Lưu Dĩnh gọi Vương Dũng trở lại, tôi vò tung đầu lên như một cái tổ quạ, hai người nhìn tôi đầy vẻ hoài nghi, nếu họ mà biết được dụng ý của tôi chắc họ sẽ bỏ ngay cái nghề cảnh sát mà nâng cấp lên hành nghề lừa đảo rồi.
Tôi leo lên nóc nhà. Khi nãy Vương Dũng quay trở về nên người này tưởng cảnh sát đã bỏ cuộc, nên ngó đầu ra bên ngoài gào thét thảm thương: “Con gái của bố! Bố không thể chăm sóc con được nữa rồi!” Rốt cuộc ông ta cũng chuẩn bị nhảy.
Tim tôi bỗng đập thình thịch, cái gì? Ông ta còn có con gái ư? Nếu ông ta mà nhảy xuống thế thì con gái ông ta sẽ đau khổ biết nhường nào!
Tự đáy lòng tôi có một mạch ngầm đang tuôn chảy, nó dâng cao dần lên rồi đột ngột tràn ngập trái tim tôi.
Đúng vậy, tôi – Trương Tiểu Cường, một Trương Tiểu Cường với trái tim lương thiện sao có thể để cô con gái mất đi người cha của mình? Tôi sẽ cố hết sức mình để giải cứu ông ấy, một cảm giác mãnh liệt chưa từng có về sứ mệnh ào ạt trong lòng tôi.
Nếu như tôi cứu được ông bố đang tuyệt vọng này thì hai bố con họ chắc chắn sẽ cảm động rơi nước mắt, nếu cô con gái xinh xắn, tôi sẽ lừa về làm vợ, dù sao mẹ vẫn luôn lo lắng tôi quá hư hỏng để lấy được vợ, thế này có thể thực hiện bước đầu tâm nguyện của mẹ; còn nếu con gái ông ta xấu xí tôi sẽ đem bán cho mấy ông miền núi, ở đó tương đối đói rách nên người ta chỉ coi trọng hiệu quả sử dụng chứ không để ý đến mấy thứ hoa gương nguyệt bóng. Nếu may mắn bán được cho nhà anh đần thì giá cũng sẽ hời hơn đôi chút. Hiện nay, nước nhà giàu mạnh rồi nên anh em miền núi cũng giàu có lên, rất dễ bán được một cái giá cao. Tôi có thể sắm thêm vài thứ đồ điện như cái đài cát sét chẳng hạn, thậm chí tôi có thể cùng mẹ làm một chuyến du lịch hai ngày Xin-Mã-Thái. Tôi không thể dừng được giấc mơ, làng Xin Hoa, thị trấn Mã Gia, thôn Thái Bình, ba nơi này đều gần cả nên tôi tính chuyến đi Xin-Mã-Thái chỉ cần một ngày là đủ. Như vậy tôi có thể tiết kiệm được khá nhiều tiền để dùng vào những việc khác.
Tôi mừng đến sắp phá lên cười sung sướng nhưng Tiểu Cường tôi đã kịp thời kh