XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134595

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/595 lượt.

ày, dường như đều có thể khiến cậu phải hận, nhưng từ xưa đến nay Aaron đều nhẹ nhàng chấp nhận mọi điều giáng xuống đầu mình. Cùng lắm là cậu không thích Lý Tuấn Ninh, chứ tuyệt đối không hận cậu ta. Tuy nhiên bất luận đối xử với Lý Tuấn Ninh như thế nào, hôm nay Aaron vẫn muốn thắng cậu ta. Cậu muốn hỏi ý ông trời, cậu thực sự không kìm được chỉ muốn nói cho Ngải Mễ biết, anh là anh trai ruột của em, còn những chuyện khác, ví dụ mẹ, ví dụ ông bà của Ngải Mễ, cậu đều không quan tâm, nếu hôm nay thắng được Lý Tuấn Ninh, cậu sẽ trút ra tất cả.
Lý Tuấn Ninh đứng trước cầu môn, dang hai tay ra, khóe mép khẽ nhếch lên: “Aaron, vào đi”.
Lùi ra sau mấy bước, hít hơi thật sâu, chạy lấy đà, đưa chân lên, sút bóng. Là quả bóng trệt, bám sát mặt đất, lọt vào góc dưới bên phải khung thành, hơn nữa lại là góc chết, mặc dù Lý Tuấn Ninh đã có phản xạ, nhưng vẫn phải bó tay vì tốc độ của bóng quá nhanh, góc lại quá khó, Aaron đá vào! Dẫn trước 1:0.
Tiếp sau đây cho dù thế nào, Aaron vẫn đột phá được hơn rất nhiều so với mình năm xưa, hồi đó Aaron không đá vào được quả nào! Các học sinh lớp dưới bị Lý Tuấn Ninh đuổi ra ngoài, lúc này đây đều làm cổ động viên cho Aaron, nhìn thấy cậu đá vào, đều reo hò vỗ tay.
Hai bên đổi chỗ cho nhau, Aaron đứng trước cầu môn, Lý Tuấn Ninh sút bóng.
Cũng là một quả bóng đẹp, vừa nhanh vừa hiểm, Aaron bay người sang, cũng chỉ chạm được đầu ngón tay vào bóng, 1:1, cả hai lại quay trở vế vạch xuất phát.
Đột nhiên Ngải Mễ nói với Đường Mộc: “Bọn mình cược bóng đi”.
“Cược bóng?”
“Ừ, nếu không bọn mình ngồi đây cũng chán lắm.”
“Cược tiền ư?” Đường Mộc thẫn thờ hỏi.
Ngải Mễ bật cười: “Tớ không ngốc như vậy đâu, tớ muốn chơi một trò với cậu, mỗi khi họ chuẩn bị đá, bọn mình sẽ đoán là vào hay không?”.
“Ừ, thế cược cái gì?”
“Lời nói thật, hoặc sự mạo hiểm lớn.”
Lúc này đây Aaron lại quay về với chấm phạt đền, Ngải Mễ nói: “Tớ đoán Aaron đá vào, chính vì thế cậu sẽ đoán là Aaron đá không vào”.
Đường Mộc chưa kịp tranh cãi gì, quả bóng dưới chân Aaron đã bay đi như đạn pháo. Binh! Vào rồi. Ngải Mễ ngoái đầu lại nói với Đường Mộc: “Tớ thắng rồi! Lần này bọn mình chơi trò nói thật lòng nhé, tớ hỏi cậu một câu, cậu phải trả lời thật, không được nói dối đâu đấy”.
“Ừ.”
Xem ra vấn đề này đã được tính toán rất lâu trong đầu Ngải Mễ: “Đường Mộc, cậu có thích tớ thật không?”.
Đường Mộc không suy nghĩ gì mà gật đầu ngay.
Bây giờ đến lượt Lý Tuấn Ninh đứng trước chấm phạt đền, Đường Mộc thầm nghĩ, lần này đến lượt mình đoán rồi, kết quả cậu lại nghe thấy Ngải Mễ nói: “Lần này tớ vẫn đoán bóng sẽ vào, chính vì thế cậu vẫn đoán là bóng không vào”.
“Tại sao?” Đường Mộc cự nự.
Bóng của Lý Tuấn Ninh cũng đã bay vào lưới. Cậu ta huơ huơ nắm đấm. Trên sân chỉ có cậu ta là cổ động viên của mình.
Ngải Mễ vỗ tay: “Lần này tớ lại thắng rồi!”.
Đường Mộc bị o ép như vậy cũng không phản ứng gì mạnh, vì câu trả lời vừa nãy, cậu đã nói dối. Cậu không hề thích Ngải Mễ.
Ngải Mễ nghiêng đầu nghĩ một lát: “Lần này chơi trò mạo hiểm lớn nhé”.
Đường Mộc không biết Ngải Mễ sẽ nghĩ ra quỷ kế gì.
Ngải Mễ ngồi bên cạnh cười rất ranh mãnh: “Hê hê, Đường Mộc à, lời nói thật, có thể cậu nói dối tớ cũng không biết, nhưng lời nói mạo hiểm thì cậu buộc phải làm đấy”.
“Thế... cậu bắt tớ phải làm gì?”
“Cậu đến đây...” Ngải Mễ vẫy tay bảo Đường Mộc ghé sát vào, Đường Mộc có phần rụt rè, nhìn dáng vẻ của cô, không phải là sẽ hôn mình chứ.
Kết quả là cậu nghe thấy giọng nói đanh ác của Ngải Mễ vang lên: “Tớ muốn cậu hôn Aaron”.
“Thần kinh à.”
“Kiểu gì thì tớ cũng sẽ nhớ, hê hê.”
Cuộc chiến đá phạt đền của Aaron và Lý Tuấn Ninh đã đến vòng cuối cùng. Thắng thua phụ thuộc vào quả này.
Aaron chuẩn bị đá quả cuối cùng. Ngải Mễ và Đường Mộc cùng nhìn cậu chăm chú, sau khi Ngải Mễ nói ra câu đó, Đường Mộc liền mềm người, mình đi hôn cậu ta! Là chuyện ngay cả nghĩ đến cũng không dám. Tuy nhiên chuyện này, Đường Mộc nhất định phải chống lại, cậu không thể thể hiện ra rằng mình cũng rất khát khao, cậu đã nghĩ kỹ rồi, Ngải Mễ nhắc đến chuyện này, cậu sẽ phải nói với vẻ rất căm ghét: “Biến đi”.
Aaron đứng trước chấm phạt đền, thảm cỏ trên sân bóng của trường họ vừa mới được cắt tỉa lại trong không khí vẫn còn phảng phất mùi thơm của cỏ, lúc này đây, sau một ngày làm việc, mặt trời cũng đã cho phép mình được nghỉ ngơi, một nửa trốn trong tầng mây, ánh sáng hắt ra cũng lơ đãng, chiếu trên mặt mỗi người, phơi bày tất cả mọi nỗi buồn bã, rầu rĩ, bí mật cao thấp trong lòng ra ngoài.
Đột nhiên Aaron cúi người, cậu cầm bóng lên, hôn một cái, sau đó cậu lại đặt bóng xuống, lần này cậu lùi ra sau rất sâu, một đoạn chạy lấy đà rất dài, sinh mệnh cùng chạy lấy đà với cậu, Ngải Mễ và Đường Mộc cùng nín thở, Aaron đã sút bóng. Lý Tuấn Ninh nghiêng người bay ra, trước đó hai người không ai bắt được bóng do đốỉ phương sút, lần này Lý Tuấn Ninh đã đoán chuẩn hướng, phản xạ ngay lập tức.
Nhưng Aaron lại không đưa ra một cú sút trời giáng, cậu đá bóng bổng, quả bóng bay lê