XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134608

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/608 lượt.

inh”.
Đương nhiên Đường Mộc không thể chấp nhận sự sỉ nhục này, cậu cũng muốn vỗ vào đầu Aaron, nhưng bàn tay cậu vừa thò ra liền bị bàn tay cứng rắn của Aaron túm chặt.
Đường Mộc giãy mạnh hơn, nhưng không thể thoát ra được, bất giác tay cậu liền mềm nhũn, cậu cũng đành bỏ cuộc, để mặc Aaron túm tay cậu, cậu loáng thoáng nghe thấy Aaron nói: “Đường Mộc, tớ muốn nhờ cậu một chuyện”.
“Hả?”
“Cậu hãy nghe tớ kể một chuyện trước đã.”
“Ừ.”
“Chắc chắn cậu rất tò mò không hiểu tớ và Ngải Mễ có quan hệ gì đúng không? Trước khi tớ nói với cậu, cậu phải hứa với tớ, không được kêu toáng lên nghe chưa. Ờ, chuẩn bị xong rồi tớ sẽ kể với cậu. Thực ra, Đường Mộc ạ, chắc chắn cậu không thể ngờ rằng, Ngải Mễ là em gái tớ, là em gái ruột của tớ. Nhưng vừa chào đời, Ngải Mễ đã bị cho người khác để họ nuôi, mẹ không cho tớ nói sư thật với con bé, sợ phá hoại cuộc sống của nó, bây giờ lại chuẩn bị lên lớp 12 rồi. Mẹ đã hứa với tớ sau khi thi đại học xong sẽ nói hết sự thật với Ngải Mễ.”
“Đợi một lát, tức là mẹ đẻ của cậu, mẹ kế của tớ, chính là mẹ của Ngải Mễ ư?”
“Ừ.”
“Thật hay là giả vậy?”
“Việc này cần gì tớ phải lừa dối cậu đúng không?”
“Thế, may mà tớ và Ngải Mễ đã chia tay rồi, nếu không bọn tớ yêu nhau thực sự cũng có phần loạn luân. À, Aaron, cậu nói có chuyện muốn nhờ tớ, là chuyện gì vậy?”
“Đường Mộc, thực ra từ trước đến nay người mà Ngải Mễ thích là tớ, nhưng hiện giờ cậu cũng đã biết, tớ không thể yêu con bé, chính vì thế tớ luôn từ chối nó. Nhưng có lẽ là tớ không đủ dũng cảm, có lẽ là tớ sợ con bé bị tổn thương, thực ra là rất khó nói, tóm lại, lý do tớ từ chối Ngải Mễ rất... nói ra cậu không được cười tớ đâu nhé, cũng không được xúc động đâu.”
“Tó biết rồi, chắc chắn là cậu nói với cậu ấy rằng, Ngải Mễ, thực ra là tớ thích con trai.”
Aaron ngồi bật dậy, cậu vẫn túm chặt tay Đường Mộc, cậu bấm móng tay vào cổ tay Đường Mộc một cái: “Đường Mộc, cậu thật là thần kỳ, cậu không hổ là người có Lã Bố!”.
“Đau...” Đường Mộc không kìm nổi bèn rên lên một tiếng.
“Hả?”
“Không sao cả. Có nghĩa là, trên thực tế, Aaron thích con gái, còn hiện tại, Aaron thích con trai. Cậu muốn dùng tớ để củng cố lời nói dối của cậu, để Ngải Mễ từ bỏ hẳn hy vọng, có đúng như vậy không?”
Bị Đường Mộc nói trúng tim đen, may mà ở trong bóng tối, nếu không bao nhiêu vẻ ngượng ngùng trên mặt Aaron đều bị Đường Mộc nhìn thấy hết.
“Đường Mộc, cậu chịu giúp việc này không?”
“Giúp việc gì vậy?”
“Giả vờ làm bạn trai của tớ.”
“Giả vờ? Làm bạn trai của cậu ư?”
“Đúng vậy, giả vờ, làm bạn trai của tớ. Chì là đóng kịch cho Ngải Mễ xem mà thôi.”
Cậu vừa thoát ra khỏi một trò giả dổỉ, bị người khác lột ra mặt nạ, hiện giờ lại có người khác bê chiếc mặt nạ mới đến trước mặt cậu, nhờ cậu nói dối.
Nếu có một người, yêu một người khác, chuyện vĩ đại nhất mà cậu có thể làm cho anh ta, chính là nói dối ư?
Đường Mộc đã đồng ý.
“Ờ, nhưng Aaron ạ, cậu có thể hứa với tớ một chuyện hay không?”
“Cậu nói đi, tớ nhất định sẽ đồng ý.”
“Đêm nay...”
“Đêm nay sao cơ?”
“Đêm nay, tớ muốn cậu... ôm tớ... ngủ.”
Động tác ấm áp nhất giữa đôi tình nhân là gì?
Chắc là ôm nhau chăng, vậy thì, hình thái ôm nhau ấm áp nhất là gì? Có lẽ là, ôm bạn vào lòng, phả hơi thở vào nhau. Trên thế giới có một loại tình cảm, thật tuyệt vọng và đẹp buồn bã biết bao.
Đó là bạn thích người đó, còn người ấy mãi mãi không bao giờ thích bạn, giống như việc Ngải Mễ thích Aaron. Nhưng Ngải Mễ không tin điều này, tại sao con trai thích con trai lại không yêu con gái?
Bạch Xà cũng có thể yêu được Hứa Tiên, người đẹp cũng có thể yêu được dã thú, người và ma còn không dứt được tình cảm. Chỉ có điều Aaron lại không thể dắt tay Ngải Mễ và sống trọn đời với cô.
Trên thế gian có một niềm hạnh phúc, đó chính là vào một buổi tối, người mà bạn thích có thể ôm bạn, để bạn ngủ trong lòng anh ấy, trước khi trời sáng, sự mềm mại của cả vũ trụ sẽ ập tới.
Aaron ôm Đường Mộc vào lòng, cậu không thích con trai, nhưng cậu cũng sẽ thương Đường Mộc, cậu thầm nghĩ, cả thế giới đều sẽ thương đứa trẻ như thế này. Thậm chí cậu cảm thấy, nếu như mình thích con trai, chắc chắn cũng sẽ thích Đường Mộc. Cậu ấy cần có người bảo vệ biết bao, nhưng phong cách này của cậu, không phải là nũng nịu, ưỡn ẹo. Cánh tay Aaron bị đè mỏi nhừ, nhưng cậu lại nghiến răng chịu đựng, đây là điều cậu đã hứa với Đường Mộc, hiện giờ nhìn thấy Đường Mộc ngủ ngon như vậy, thực sự không nỡ lòng nào đánh thức.
Trời gần sáng Aaron mới tỉnh giấc, còn Đường Mộc chắc đã tỉnh rồi, nhưng vẫn giả vờ say giấc. Dù sao cảnh tượng hạnh phúc này, kéo dài thêm được giây nào hay giây ấy.
Cuối cùng vẫn là Ngải Mễ xông vào: “Ê, Đường Mộc, mấy giờ rồi mà còn chưa dậy...”.
Sau đó là vẻ mặt sững sờ của cô: “Hả! Các cậu?!”.
Cảnh tượng mà cô nhìn thấy là Aaron ôm Đường Mộc với nét mặt thanh thản, mấy tia nắng rập rờn hắt xuống mặt họ. Cô thực sự cảm thấy hai người này quá đẹp trai, nhưng họ đều không thể thuộc về mình, cô cũng thực sự mong họ được hạnh phúc, bèn