Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/601 lượt.

ngại mở lời, sợ ảnh hưởng đến cháu…”.
Đường Mộc nhìn Aaron, cậu chỉ chăm chú ăn xem ra cậu kiên quyết không chịu bày tỏ thái độ rồi.
“Đường Mộc à, nếu như cháu không vui thì cứ nói thẳng ra, không sao đâu cháu.” Mẹ Aaron nói thêm.
Đường Mộc lại cười nói: “Cô ạ, cô cứ cho Lý Tuấn Ninh đến ở cùng. Ba đứa có thể bảo ban nhau”.
Mẹ Aaron biết Đường Mộc sẽ đồng ý, chỉ không nghĩ rằng lại thoải mái đến vậy. Đường Mộc đồng ý, một phần là do bà là mẹ Aaron, một phần khác nữa là trong lòng cậu biết rất rõ, Lý Tuấn Ninh đến là vì Ngải Mễ, Lý Tuấn Ninh đến, Ngải Mễ không đi, chắc chắn sẽ phải thiếu một phòng, vậy thì, Aaron ngủ với mình là điều chắc như đinh đóng cột rồi.
Ăn cơm xong, cô Trương luôn miệng cảm ơn Đường Mộc, cô nói với Lý Tuấn Ninh và Aaron rằng: “Các cháu phải học Đường Mộc đấy, thật là một đứa trẻ ngoan”. Sau đó ra lệnh cho Lý Tuấn Ninh: “Con thu dọn đồ đạc đi, chiều nay không có giờ học, tranh thủ chuyển sang sớm, từ nay trở đi đừng có mà gây rắc rối gì cho Đường Mộc đấy!”.
“Con biết rồi mẹ ạ!”
Ba đứa bắt taxi về, Lý Tuấn Ninh chủ động ngồi lên ghế phụ, cậu cười hì hì nói: “Để tớ trả tiền”.
Trên bàn ăn Aaron không nói câu nào, lúc này mới mở miệng: “Lý Tuấn Ninh, cậu có ý gì vậy?”.
“Câu này, cậu hỏi lạ thật đấy, tớ mời bọn cậu đi xe mà.”
“Tớ không hỏi cái đó, tại sao cậu lại tìm đủ mọi cách để chuyển đến ở cùng bọn tớ, nếu cậu vì Ngải Mễ thì tớ khuyên cậu nên sớm từ bỏ ý định này đi.”
“Thật là lạ, cậu là gì của Ngải Mễ, cậu có tư cách gì để nói? Người ta là bạn trai cũ của Ngải Mễ còn không phát biểu gì nữa là.”
Đột nhiên tài xế ho một tiếng, ba người mới sực nhớ ra đang ngồi trên xe, và thế là cùng im lặng không nói gì nữa. Đường Mộc vẫn đang thắc mắc trong lòng, mình và Ngải Mễ mới chia tay nhau mấy ngày, tại sao Lý Tuấn Ninh lại biết nhỉ.
Đợi đến khi chúng xuống xe, Lý Tuấn Ninh mới nói: “Tớ luôn biết chuyện của Ngải Mễ”. Cậu ta nhìn Aaron bằng ánh mắt thách thức.
Đường Mộc đứng ở bên kéo Aaron lại, cậu thực sự sợ Aaron nổi nóng lại đánh nhau với Lý Tuấn Ninh. Dù gì thì họ cũng là bạn thân của nhau hồi còn nhỏ.
“Thôi, tớ đi thu dọn đồ đạc rồi sẽ quay lại ngay.” Nhìn vẻ bực dọc của Aaron, Lý Tuấn Ninh tỏ ra rất đắc ý.
Đợi đến khi Lý Tuấn Ninh đi rồi, Aaron liền trút giận lên đầu Đường Mộc: “Tại sao cậu lại đồng ý hả?”.
“Phần vì mẹ cậu, phần vì cậu ta là bạn thân nhất của cậu hồi nhỏ, tớ từ chối được sao, nếu không về nhà mẹ cậu sẽ ăn nói thế nào với ba tớ?”
“Tớ thấy không phải vì điều đó mà cậu đồng ý.” Aaron nhằm trúng tim đen của Đường Mộc.
“Có phải vì cãi nhau với Lý Tuấn Ninh mà cậu giận cá chém thớt hay không?” sắp bị Aaron vạch trúng tim đen, Đường Mộc cũng tỏ ra luống cuống.
Aaron không nói gì, lên tầng, đang chuẩn bị lấy chìa khóa ra mở cửa, đúng lúc Ngải Mễ mở cửa ra, cô đứng trên tầng đã nhìn thấy họ rồi. Cô mím môi nhìn hai người từ đầu đến chân một lượt rồi đùa: “Sao vậy, hai vợ chồng cãi nhau à?”.
Câu đùa này không hiệu quả, cả hai đều không cười, thậm chí Aaron còn cự nự với Ngải Mễ: “Chuyện gì cậu cũng kể với Lý Tuấn Ninh được à?”.
“Cậu ấy hỏi nên tớ đã kể với cậu ấy, hơn nữa, tớ cũng cảm thấy những chuyện này chẳng có gì đáng xấu hổ cả.”
Hôm nay Aaron rất thất thường, một người từ trước đến nay vốn rất bình tĩnh như cậu cũng không bình tĩnh nữa, cậu đi vào trong, quay đầu lại lạnh lùng nói với Ngải Mễ: “Lý Tuấn Ninh chuẩn bị chuyển đến đây ở đấy, cậu tha hồ mà có thời gian nói những chuyện không đáng xấu hổ với cậu ta”.






Lá thư của Thu Điền
Thư Đường Mộc gửi cho Thu Điền
Thu Điền, anh không tốt! Rất không tốt! Thực sự không tốt!
Viết thư thì viết thư, tại sao anh lại còn viết trên phong bì rằng: Tặng người em trai thân yêu Đường Mộc của tôi? Anh ạ, một sẽ lá thư viết hồi sau này, đã bị một kẻ xấu là Lý Tuấn Ninh của trường em lấy mất, mọi bí mật của em đều bị hắn ta biết hết. Vì kẻ xấu này thích Ngải Mễ, chính vì thế hắn đã mang thư đến cho Ngải Mễ đọc, và thế là mọi việc đã hai năm rõ mười rồi. Sự thật đã bị bại lộ!
Anh ạ, em thực sự thích cảm giác khi được nói thật, đặc biệt là khi dùng những lời nói thật để kết thúc một lời nói dối lớn. Em cảm thấy mình như được tắm một lần nước ấm, giội sạch được mọi cái bẩn trên người đi. Cảm giác này thật sự rất dễ chịu. Anh ạ, anh không biết Ngải Mễ một cô gái tuyệt vời biết bao đâu, sau khi biết được thật cô ấy không hận sự lừa dối của em, mà ngược lại, cô ấy còn chúc phúc em rất thật lòng, mong em tìm được hạnh phúc riêng của mình.
Sau đó cậu ấy đứng trước cửa phòng nói chuyện với Ngải Mễ, em mới chợt bừng tỉnh, Aaron không có ở trong phòng. Em nhớ cậu ấy biết bao, cậu ấu ngủ ngay sát phòng em, nhưng em lại không được ôm cậu ấy. Cảm giác này vô cùng tồi tệ.
Anh Thu Điền, em thực sự không viết tiếp được nữa.
Em mong moi chuyện của anh đều tốt đẹp.
Đường Mộc
Thư Thu Điền gửi cho Đường Mộc
Đường Mộc, chào em!
Lá thư của em, những lời phàn nàn và cả trái tim run