Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/606 lượt.

ghe thấy, cậu lại nhìn sang Tư Nhiên ngồi bên cạnh, sắc mặt anh tái đi.
Trận đấu của lớp Lý Tuấn Ninh diễn ra trước lớp Aaron, Aaron và mọi người đều đi xem, không ngờ trong trận đấu này, Lý Tuấn Ninh đã tung ra vũ khí bí mật của mình, Aaron không dự đoán nhầm, đúng là Lý Tuấn Ninh đã tìm một cầu thủ nhà nghề. Trên sân, anh ta chạy rất thảnh thơi, nhưng lại dễ dàng chuyền cho Lý Tuấn Ninh ba quả để đá vào. Ngay cả Đường Mộc – một người từ trước đến nay không hiểu gì về bóng đá cũng phải vỗ tay nhiệt liệt khen ngợi: “Thật lợi hại”. Và thế là Aaron không nỡ nói với cậu ta rằng, cầu thủ ngoài mà Lý Tuấn Ninh mời này, chưa xuất chiêu gì đâu.
Xem ra Lý Tuấn Ninh cảm thấy mình đã nắm chắc được phần thắng, kể cả thực lực bị mọi người biết trước cũng không có vấn đề gì. Cậu ta muốn thắng một trận khiến Aaron không còn lời gì để nói. Aaron lén hỏi Tư Nhiên: “Anh có lòng tin không?”. Tư Nhiên cũng đã nhìn thấy thực lực của đối thủ trong trận chung kết của họ, muốn thắng thực sự cũng hơi khó khăn, nếu anh là người ngoài cuộc, muốn đánh cược cho hai đội bóng này, chắc chắn anh sẽ lựa chọn đội Lý Tuấn Ninh. Nhưng anh vẫn nói: “Quả bóng hình tròn, mọi chuyện đều có thể xảy ra”.
“Vậy thì cố gắng lên nhé.”
Thực ra Aaron rất sợ đột nhiên Tư Nhiên nói: “Đã thế này thì nếu anh giúp em thắng được Lý Tuấn Ninh, em sẽ nhường Ngải Mễ cho anh nhé”. Nhưng thực tế đã chứng minh, cậu chỉ lo xa quá mà thôi. Không phải ai cũng yêu người khác như Lý Tuấn Ninh.
Trận bán kết, Tư Nhiên cũng ra sân. Sự xuất hiện của anh cũng giống như hôm Đường Mộc xuất hiện, đám con trai nhìn thấy thân hình gầy guộc của anh, bất giác trong lòng đều mong chờ cảnh Đường Mộc đá trúng Ngải Mễ ngày hôm trước lại tái diễn. Nhưng các nữ sinh đều muốn được làm Ngải Mễ của Tư Nhiên, trong trường họ chưa bao giờ nhìn thấy anh chàng nào đẹp trai như vậy, nếu như được anh đá trúng mặt, thì đó cũng sẽ là một điều tuyệt vời. ít nhất anh sẽ chạy đến hỏi mình bằng giọng sốt sắng, lo lắng: “Bạn à, bạn không sao?”, vậy thì điều may mắn đó chắc chắn cũng sẽ giống như Ngải Mễ, che mặt và khóc, sau đó anh sẽ cõng mình vào phòng y tế của trường, mặc dù lưng anh không rộng, nhưng cũng ấm áp, vững chãi. Chắc chắn cô sẽ ôm chặt cổ anh...
Sau đó, tất cả các nữ sinh đều biết hôm nay muốn để Tư Nhiên đá trúng mặt thì chỉ có một khả năng: ngồi trong cầu môn. Dường như Aaron nhường mọi cơ hội thể hiện cho Tư Nhiên, cậu biết hiện giờ đội cậu cần khí thế cần sự ủng hộ của các cổ động viên trên khán đài, có lẽ trình độ của Tư Nhiên không thể sánh được với cầu thủ mà Lý Tuấn Ninh mời đến, nhưng vẻ hấp dẫn của anh lại là điều mà người kia không thể bì được.
Tư Nhiên cũng vậy, mặc dù lâu lắm rồi không được tiếp xúc với bóng đá, nhưng sau một thời gian thích nghi trên sân, thực lực của Tư Nhiên đã dần dần thể hiện. Anh biết Aaron tạo cơ hội cho mình, và thế là anh cũng không phụ lòng tốt của Aaron, luồn trái lách phải, đánh đầu sút bóng, tổng cộng đá vào bốn quả. Anh đã đưa lớp Aaron vào thẳng trận chung kết bằng trận thắng đậm đà.
Mặc dù bài biểu diễn tuyệt vời của anh đã đưa đội bóng mà mình hỗ trợ vào trận chung kết, nhưng đồng thời cũng đưa mình vào một vụ rắc rối lớn.






Sau khi xem xong màn biểu diễn mờ ảo của Tư Nhiên, điều đầu tiên mà Lý Tuấn Ninh nghĩ đến không phải là làm thế nào để phòng thủ anh, cậu ta đã nghĩ đến mẹ mình. Nếu như trong trận đấu ngày hôm đó, Tư Nhiên không thể xuất hiện thì đây không phải là phương pháp đơn giản nhất, hiệu quả nhất đó sao?
Đã đến ngày diễn ra trận chung kết, Lý Tuấn Ninh sang tìm Aaron: “Nói rồi đó nhé, không được hối hận đâu đấy”.
Aaron cười gằn: “Tớ đang định tìm cậu để nhắc câu này”.
“Thế thì bọn mình ngoắc tay nhau vậy?”
“Tùy thôi.” Aaron đưa tay ra, ngoắc vào ngón tay Lý Tuấn Ninh.
“Cậu sút tớ một cú không đau ư?” Ngải Mễ xuống giường nhặt chiếc gối gây sự đó lên, ném cho Đường Mộc: “Đêm cậu ngủ bằng cái gối này đấy”.
Đường Mộc làm động tác tỏ vẻ khinh thường: “Ngải Mễ, cậu vẫn còn hận cú sút đó của tớ ư?”.
“Đúng, kiếp này tớ khó có thể quên.”
“Thế thì tớ phải làm gì đây!” Đường Mộc cũng thấy sợ trước vẻ nghiêm túc của Ngải Mễ.
“Gửi gắm cuộc đời cho tớ thôi.” Ngải Mễ thấy Đường Mộc tưởng thật, bèn cố tình nói như vậy.
Đường Mộc liền cau mày, mặt mày đau khổ: “Tớ cũng muốn gửi gắm cuộc đời lắm chứ, nhưng cậu biết đây, tớ là…”
Ngải Mễ không kiềm chế được lại đánh cậu ta: “Tớ trêu cậu thôi, đồ thần kinh”.
Đường Mộc cũng ôm bụng cười: “Lẽ nào không phải tớ đã đóng kịch với cậu đó sao?”.
Hai đứa chọc nhau một hồi, đều thấy mệt rồi, dù sao ngày mai cũng phải cổ vũ nhiệt tình cho Aaron và Tư Nhiên, và thế là hai đứa đều yên lặng quay ra ngủ. Gần sáng, Đường Mộc thấy trán hơi lành lạnh, dường như có nước nhỏ xuống trán cậu, tiếng nước nhỏ tí tách bên tai. Cậu mở mắt ra, liền nhìn thấy một trái cổ đang động đậy, không cần phải đoán, đây là trái cổ của Aaron. Trước đó rất nhiều lần, khi Aaron đã ngủ say, cậu liền lén đặt ng