Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sorry Sorry

Sorry Sorry

Tác giả: Kim Quốc Đống

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/586 lượt.

u ta rất kỳ lạ. Từ trước đến nay khuôn mặt Lý Tuấn Ninh đều toát lên vẻ lưu manh, kể cả là trước mặt Ngải Mễ, cũng tỏ ra rất cà lơ phất phơ, nhưng hiện tại, cậu ta lại tỏ ra rất nghiêm túc, như một con mãnh hổ lao tới. Ngải Mễ chưa kịp phản ứng gì, đã bị Lý Tuấn Ninh đẩy đi mấy mét, không ngờ cậu ta đã đánh cô.
Trong tích tắc ngã xuống, cuối cùng cô đã phóng tầm mắt ra xa, cô nhìn thấy Lý Tuấn Ninh bay bổng trên không trung, không biết ai đã làm đổ lọ mực, bầu trời tràn ngập màu đỏ tanh như máu, cô cảm thấy trời mưa rồi, có một giọt nước mắt nóng bỏng rơi xuống trán. Lý Tuấn Ninh mà cô nhìn thấy, bị các nét mực vẽ lên màu đỏ tương, một trận mưa máu từ trên trời rơi xuống đỉnh đầu cô. Lúc này cô mới hiểu ra là máu của Lý Tuấn Ninh, cô cảm nhận được đây là nhiệt độ cơ thể của cậu ta. Bình thường cô rất sợ máu, lúc này đây tự nhiên lại cảm thấy rất ấm áp.
Máu của cậu thấm qua da cô, ngấm vào trái tim cô.
Trên thế gian này, có thể là có kẻ xấu thật, hoặc giả là một người tốt, thực sự đi làm một việc xấu, nhưng tất cả những cái mác này, đều không thể chứng tỏ người này sẽ không yêu một người khác thật lòng. Nếu tình yêu của một người, tựa như dòng nước, chảy qua sinh mệnh của bạn, là niềm hạnh phúc của bạn. Nếu tình yêu của một người, giống như dòng máu nóng, trong tích tắc đổ xuống đầu bạn, xin hãy nhớ cho rằng, đó là món quà quý giá của bạn.
Tình yêu, là bản năng, anh yêu em, muốn bảo vệ em, những điều này viết lên giấy da sẽ rất đẹp, nhưng nếu thực sự biểu diễn bằng hành động, mới là vĩ đại nhất.
Chúng cãi nhau, ở ngã ba, vừa nãy có một chiếc xe lao nhanh về phía Ngải Mễ. Nhưng trong giây cuối cùng, Lý Tuấn Ninh đã lao tới, đẩy cô ra.
Lái xe vội vàng phanh gấp, nhưng anh ta biết đã không còn kịp nữa, thậm chí cô gái đó còn không ý thức được rằng mối nguy hiểm đang kề cận, anh ta nhắm mắt lại. Đợi đến khi mở mắt ra, lái xe lại nhìn thấy cô gái đó không có hề hân gì, chỉ sững sờ đứng ở đó. Lái xe thấy lạ, lẽ nào vừa nãy anh ta khấn một câu “A di đà phật” thực sự đã khiến Bồ Tát hiển linh ư?
Lái xe lại đưa mắt ra chỗ khác, đột nhiên thấy lạnh toát người.
Lý Tuấn Ninh và Tư Nhiên nằm song song nhau giữa vũng máu.
Ngải Mễ gần như bò đến, ngay cả khóc cô cũng không biết khóc nữa, cô chỉ quỳ bên cạnh hai chàng trai. Cuối cùng cô đã thốt ra được thành tiếng, lưỡi cô đang run rẩy, nhưng cô vẫn thốt ra từng chữ một.
“Lý Tuấn Ninh, tớ hiểu lòng cậu, tớ rất hiểu, cậu có nghe thấy tớ nói hay không, Lý Tuấn Ninh, cậu nói gì đi chứ! Là con trai cậu phải nói gì đi chứ, bình thường cậu hống hách như thế cơ mà, sao bây giờ cậu lại không nói gì! Cậu nói gì cho tớ đi chứ!”
Tư Nhiên cảm thấy mình cũng sắp chết rồi, mặc dù anh nhìn không rõ, nhưng vẫn có thể cảm nhận Ngải Mễ đang ở bên cạnh mình, anh đưa tay ra, nhét vào Ngải Mễ một tấm danh thiếp, Tư Nhiên nói: “Ngải Mễ, cửa hàng... bảo, bọn anh đặt... tên tiếng Anh, anh đã tự đặt cho mình một cái, từ nay trở đi, có thể gọi anh là Aaron…”
Xe cấp cứu inh ỏi lao tới.






Tạm biệt, Aaron
Thực ra trong lòng Ngải Mễ đã đoán được tám, chín phần, cái gọi là lời giao kèo đó, không phải là vì mình ư? Cô cũng nghĩ rằng, Aaron tận tâm với mình như vậy, là để bù đắp cho cô chăng? Dù sao thì cô cũng thích cậu như vậy, còn cậu lại không thể thích cô.
Chính vì thế đợi đến khi Aaron lên phòng cô, đứng lại, vẫn chưa kịp mở lời, cô đã nói trước: “Cậu đừng xin lỗi, tớ biết là cậu vì tớ”.
Aaron bèn gật đầu, nhưng cũng không đi.
“Cậu còn việc gì nữa à?” Hiện giờ chúng rất ít khi ở riêng với nhau, cảm giác này rất lạ lẫm, khiên cả hai đều cảm thấy ngượng ngùng.
Aaron ôm chặt Ngải Mễ, cuối cùng cậu đã được gọi em gái mình: “Em ơi”.
“Em à, em thấy Tư Nhiên thế nào?”
“Vừa nhận em gái đã muốn tặng em gái cho người khác hay sao?” Cô cảm thấy chua xót trong lòng, cô vẫn còn đang nằm trong lòng anh, còn anh thì đã tính toán đẩy mình vào lòng người khác.
Cho dù thế nào, cuối cùng cô đã cảm thấy yên lòng. Tình yêu của cô đối với anh, giống như sợi tơ trơn bóng, con đường tơ lụa, là lớp thảm đỏ mà anh trải cho cô, anh cũng là người viết dấu chấm hết. Sau này cô vẫn còn yêu anh, nhưng tình yêu chảy dài này, sẽ thay đổi dung môi.
Trước khi đi Aaron còn nhắc đến Tư Nhiên: “Ngải Mễ, Tư Nhiên là một chàng trai tốt”.
Ngải Mễ cũng không để thời gian chết, tặng anh một câu: “Anh cũng đừng quên rằng, Đường Mộc cũng là một chàng trai tốt”.
Aaron cũng bắt chước câu cửa miệng mà Ngải Mễ và Đường Mộc thường nói khi cãi nhau: “Thần kinh!”.
Cậu quay về phòng, Đường Mộc đang đợi ở cửa, sốt sắng hỏi: “Thế nào rồi?”
Aaron không nói gì, chỉ nhìn cậu.
Đường Mộc liền tỏ ra luống cuống: “Sao lại thế được, cậu ấy không đồng ý à?”.
Aaron vẫn không nói gì, cậu chỉ chăm chú nhìn Đường Mộc mà Ngải Mễ từng nói là “người có Lã Bố, ngựa có Xích Thố, gay có Đường Mộc” mà thôi.
Giọng Đường Mộc nghe như sắp khóc: “Cậu mau nói cho tớ biết đi! Cậu đừng im lặng như thế!”.
Aaron không trêu


XtGem Forum catalog