Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.
ở trên đầu giường. Đó là máy của Trịnh Vĩ, bên trong lưu mọi tin đồn về cô trong những năm qua. Thời khắc đó, trong lòng Giản Nhu đột nhiên trào dâng sự kiên định chưa từng thấy. Cô cầm máy tính xách tay, chạy thẳng ra ngoài.
"Muộn như vậy rồi chị còn đi đâu?" Giản Tiệp hỏi.
Giản Nhu dừng bước. "Đây là máy tính của anh ấy, bên trong lưu nhiều tài liệu quan trọng. Chị phải mang trả lại anh ấy."
Thấy Giản Tiệp đi về phía mình, Giản Nhu tưởng em gái ngăn cản. "Tiệp Tiệp, em đừng ngăn chị. Chị đã quyết định rồi. Em hãy đưa mẹ về Canada. Sức khỏe của mẹ không tốt, em nhớ chăm sóc mẹ, rảnh rỗi nhớ ở bên mẹ nhiều hơn."
"Chị..."
"Những việc có thể làm cho mẹ và em, chị đều làm cả rồi. Dù mẹ và em trách chị, hận chị, chị cũng muốn ích kỷ một lần."
Không ngờ Giản Tiệp đi đến giá treo quần áo, cầm áo khoác đưa cho cô. "Buổi tối nhiệt độ giảm đấy, chẳng phải chị rất sợ lạnh hay sao?"
"Cám ơn em!" Giản Nhu khoác áo lên người rồi đi ra cửa. Cô tưởng mẹ sẽ ngăn cản nhưng bà không hề lên tiếng. Thật ra Giản Nhu rất muốn quay đầu xem có phải mẹ giận đến mức không thể thốt ra lời hay không nhưng cô không dám, cô sợ nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng của mẹ.
Cô nghĩ, đúng là mình say rồi nên mới manh động như vậy. Nhưng khi đi ra ngoài, đón ngọn gió đêm mát lạnh, đầu óc có phần tỉnh táo hơn, trong cô vẫn chỉ có một chấp niệm, đó là ở bên Trịnh Vĩ.
Kết Hôn
Lúc này đã là nửa đêm, phần lớn các căn hộ trong khu chung cư Lam Trù Danh Tọa đã tắt đèn đi ngủ. Giản Nhu rảo bước, đến gõ cửa nhà Trịnh Vĩ. Một lúc lâu sau, cánh cửa mới hé mở, Trịnh Vĩ đứng chắn ở giữa, không nhường lối cho cô bước vào.
“Em tìm anh có việc gì?” Anh cất giọng lạnh nhạt.
“Em mang laptop đến cho anh.”
“Cám ơn em.” Trịnh Vĩ nhận lấy chiếc máy tính, lại hỏi: “Chỉ có laptop thôi à? Đồ đạc khác của anh thì sao?”
Trịnh Vĩ nới lỏng bàn tay. Cô lập tức đặt môi mình lên môi anh. Hành lang không một bóng người, ngọn đèn cảm ứng chiếu sáng giọt lệ trên gò má và nỗi đau trong mắt cô. Lý trí nhất thời chệch quỹ đạo, Trịnh Vĩ ôm chặt người Giản Nhu, cuồng nhiệt đáp lại nụ hôn của cô.
Giản Nhu vui mừng nhắm mắt. Cô tưởng dục vọng của anh thức tỉnh, chiến thắng lý trí, tưởng phương thức níu kéo đầy thành ý của mình sẽ khiến anh dao động. Tuy nhiên Trịnh Vĩ nhanh chóng rời khỏi đôi môi cô. Tuy cô có thể cảm nhận rõ ràng toàn thân anh nóng lên một cách lạ thường, cảm nhận được sự quyến luyến của anh nhưng anh vẫn đẩy cô ra.
Sau khi bình ổn hơi thở, Trịnh Vĩ lên tiếng: “Cám ơn ý tốt của em nhưng anh không cần phụ nữ ngủ cùng.”
Thái độ dứt khoát của anh khiến Giản Nhu trở nên tuyệt vọng. Cô ngước nhìn người đàn ông, cảm nhận một cách rõ ràng câu nói “gần trong gang tấc mà cách xa biển trời”. “Anh không muốn em nữa sao? Đã chờ đợi những mười lăm năm, tại sao anh không thể kiên trì thêm một ngày?”
“Những lời muốn nói, anh đều nói cả rồi. Em còn không rõ nguyên nhân à?”
“Em không hiểu. Anh thật sự cho rằng em không muốn ở bên anh ư? Anh thật sự cho rằng, em không có cảm giác khi chứng kiến màn nóng bỏng của anh và Nghiêm Vũ ở trong xe hay sao? Anh tưởng em không thất vọng, không oán hận anh khi nhìn thấy Lạc Tình hôn anh hay sao?” Nước mắt chảy dài xuống gò má, cô túm cánh tay anh mới có thể đứng vững. “Nhưng em có tư cách gì để trách móc anh? Tất cả những điều này đều xuất phát từ sự lựa chọn của em, đều do em tự làm tự chịu... Hôm nay, nhìn thấy anh đưa vị hôn thê đi thử váy cưới, biết rõ anh không muốn cưới cô ấy, nhưng em cũng chẳng có tư cách ngăn cản.”
Trịnh Vĩ thở dài “Sao em biết anh không muốn cưới cô ấy?”
“Bộ váy cưới cô ấy mặc quá lộng lẫy, không thích hợp ra bờ biển ngắm mặt trời mọc.”
Trịnh Vĩ lại quay mặt đi chỗ khác, không nhìn cô nữa.
“Trịnh Vĩ! Hãy nói một câu thật lòng, anh còn yêu em không?
“Muộn rồi, để anh đưa em về nhà, không mẹ và em gái sẽ lo lắng cho em.” Trịnh Vĩ quay người, đặt chiếc máy tính lên tủ giày rồi lấy chìa khóa xe.
Anh tỏ thái độ cương quyết, không cho cô bất cứ cơ hội nào. Nếu níu kéo qua điện thoại không được coi là có thành ý, vậy thì việc cô dâng mình đến tận cửa, thậm chí thốt ra những lời khẩn cầu một cách hèn mọn vẫn chưa đủ hay sao? Rốt cuộc anh còn muốn cô thế nào nữa?
Giản Nhu cảm thấy mình bị ép vào đường cùng. Cô như đứng ở bờ vực thẳm, chỉ cần sẩy chân là rơi xuống vực sâu vạn trượng. Cô túm chặt tay anh, tựa như bám lấy tia hy vọng cuối cùng. “Trịnh Vĩ! Chúng ta kết hôn đi!”
Anh ngẩn người. “Em nói gì cơ?”
“Chúng ta kết hôn đi! Nếu anh còn yêu em thì ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
Trịnh Vĩ có chút dao động, ánh mắt không còn lãnh đạm như trước đó. “Em không sợ người nhà phản đối sao?”
“Bây giờ em không lo được nhiều như thế. Dù tức giận và oán trách đến mấy thì mẹ vẫn mãi mãi là mẹ của em. Anh mà giận thì sẽ trở thành chồng người khác.” Cô ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh. “Anh từng nói, chỉ cần em muốn, bất cứ lúc nào cũng không muộn màng...”
Trịnh Vĩ lập tức ôm G