Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.

ngoằn ngoèo. Giản Nhu bị anh ta ôm eo dẫn đi bộ, cô phải cố gắng giữ nụ cười ngọt ngào trên môi. Còn người bạn phóng viên hết sức kính nghiệp ôm máy ảnh bám theo bọn họ.
Con đường tạo scandal quả là gian khổ.
Ăn lẩu xong, Nhạc Khải Phi lại đưa Giản Nhu dạo qua cửa hàng đồ hiệu. Hiếm khi có cơ hội, Giản Nhu đương nhiên không khách sáo chọn mấy bộ váy cô đã để ý từ lâu. Thấy Nhạc công tử hào phóng mở hầu bao, cô cười đến nỗi sắp rách cả miệng. Nhưng sau khi nhân viên thu ngân quẹt thẻ, Nhạc công tử ghé sát tai cô, nói nhỏ: "Tôi sẽ trừ số tiền mua đồ này vào thù lao của em."
Nụ cười cứng đờ trên khóe môi Giản Nhu. Vừa định quay người trả đồ, cô liền bị Nhạc công tử kéo lại. "Em yêu! Đừng quên chúng ta đang diễn kịch đấy, phải tôn trọng kịch bản mới được... Em hãy hướng về phía ống kính, nở nụ cười thật tươi xem nào!"
Nghe thấy từ "ống kính", Giản Nhu lập tức lấy lại tinh thần, dù rất xót ruột nhưng cô vẫn nhìn người đàn ông bên cạnh bằng ánh mắt thâm tình, miệng nở nụ cười vô cùng quyến rũ.
Nhạc Khải Phi cảm thán: "Em không giành ngôi ảnh hậu thì thật không phải đạo trời."
"Đạo trời ở đâu? Anh gặp bao giờ chưa?" Giản Nhu cười khẽ một tiếng vẻ khinh thường. "Thời buổi này, đạo trời cũng giống như tình yêu chân thành, nhiều người nhắc tới chứ chẳng mấy ai gặp."
"Em thì sao? Đã gặp bao giờ chưa?"
"Chưa."
"Ý tôi là... tình yêu chân thành..."
Câu hỏi rất hay, khiến cả buổi tối Giản Nhu không kìm được lại nghĩ đến đáp án của vấn đề này. Ngay cả bộ phim hài chiếu lúc nửa đêm cũng không thể khiến cô thấy buồn cười như vậy.






Đêm Đen
Tối muộn, Nhạc Khải Phi đưa Giản Nhu về khu chung cư. Cô xuống xe, ngọn gió đêm mang theo cái lạnh thấu xương thổi qua, khiến cô bất giác rảo bước lên nhà. Nhạc công tử đột nhiên đuổi theo, khoác áo vest vẫn còn mang hơi ấm của anh ta lên vai cô.
"Sáng sớm mai tôi sẽ đến đón em." Anh ta cất giọng dịu dàng.
Để phối hợp với màn tình cảm trong kịch bản, cứ đi hai, ba bước, Giản Nhu lại quay đầu về phía Nhạc Khải Phi, gương mặt lộ vẻ lưu luyến không nỡ xa rời.
Ở một góc không xa, Triệu Thiên Thiên không ngừng bấm máy ảnh. Cô bắt đầu nghĩ xem tin tức độc quyền sốt dẻo này nên đặt tiêu đề thế nào mới thu hút sự chú ý của dư luận.
Nghĩ đến lời dặn của người quản lý trước khi ra về, bảo cô nhất định phải đọc kịch bản, đào sâu nghiên cứu thế giới nội tâm của nhân vật, Giản Nhu do dự hồi lâu mới cầm lên, mở trang đầu.
"Leo cao"
Cảnh 1
Thời gian: Nửa đêm
Địa điểm: Trong khu chung cư cao cấp gần Học viện Điện ảnh
Nhân vật: Lam Vũ (nữ chính), Hàn Trạch (nam hai)
Lam Vũ được một chiếc xe hơi sang trọng đưa về căn hộ mới thuê. Cô trang điểm nhẹ nhàng, mặc bộ váy dài màu xám cổ khoét sâu, uyển chuyển bước xuống xe.
Lam Vũ: Cám ơn anh, Hàn tiên sinh.
Cô vô tình mà hữu ý cúi thấp người trước mặt Hàn Trạch đang ngồi trong ô tô, để lộ đường cong "nghề nghiệp". Bị vẻ đẹp thị giác mê hoặc, Hàn Trạch lập tức xuống xe, sắc mặt lộ vẻ hứng thú và chờ mong.
Hàn Trạch: Không mời tôi lên nhà uống cốc cà phê sao?
Lam Vũ (nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng dưới ánh trăng thanh lạnh, nụ cười đó càng trở nên hút hồn): Hôm nay, tôi thấy không tiện... Tuần sau được không?
Đọc đến đây, Giản Nhu thẫn thờ một lúc. Cảnh này hoàn toàn trùng khớp với buổi tối năm xưa... Thì ra Trịnh Vĩ đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện giữa cô và Nhạc Khải Phi hôm đó.
Sau khi buông tiếng thở dài, Giản Nhu tiếp tục đọc kịch bản.
Hàn Trạch (vẻ thất vọng trên gương mặt không rõ, anh ta đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán Lam Vũ): Tối mai em có rảnh không? Cùng ăn cơm nhé!
Lam Vũ mỉm cười, dõi theo Hàn Trạch cho đến khi anh ta rời đi.
Chiếc xe vừa biến mất khỏi cổng khu chung cư, Lam Vũ lập tức thu lại nụ cười, một mình đi tới đài phun nước, ngồi xuống bệ đá giá lạnh...
Một người đàn ông đi đến bên Lam Vũ. Cô quay đầu, liền nhìn thấy Dương Sâm, trên tay anh còn cầm một cây kem.
Dương Sâm: Mời em ăn kem!
Trang kịch bản thứ nhất kết thúc, Giản Nhu liền giở sang trang tiếp theo. Ký ức nhiều năm cô không muốn chạm tới bất giác ùa về trong tâm trí, hết trang này đến trang khác.
Ở trang cuối cùng của tập kịch bản, cô đọc được một đoạn miêu tả như sau:
Dương Sâm ngồi trên sân thượng, xung quanh đều là những lon bia trống rỗng. Sau khi chia tay, mỗi lần nhớ đến Lam Vũ, anh đều tới nơi này, bởi vì trên tấm biển điện tử LED phát quảng cáo ở tòa cao ốc đối diện có người mà anh muốn gặp.
Giữa khung cảnh trời biển xanh biếc, Lam Vũ mặc váy cưới trắng tinh khôi chạy trên bãi cát vàng. Một người đàn ông cao lớn ôm cô từ đằng sau, hôn lên gương mặt tươi cười rạng rỡ của cô.
Một chiếc nhẫn kim cương được lồng vào ngón áp út của cô, cô hạnh phúc ôm cổ người đàn ông, thì thầm vào tai anh ta: "Em yêu anh."
Bên dưới màn hình xuất hiện câu quảng cáo: Ánh hào quang chói lọi nhất trên thế giới này chỉ thuộc về mình em!
Dương Sâm ngửa đầu tu hết chai bia trong tay. Anh nhắm mắt, bên tai như