Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.
i với em, danh xưng "Trịnh phu nhân" quan trọng đến thế sao? Tờ giấy chứng nhận kết hôn giá chín đồng quan trọng như vậy sao? Em nghĩ nó có thể bảo đảm điều gì? Một khi anh ta yêu em, không có tờ giấy đó cũng vẫn yêu. Nếu anh ta không yêu em, có tờ giấy đó cũng vô dụng."
Tình yêu vốn chỉ là chuyện của hai người? Quan điểm của Nhạc Khải Phi tương đối có lý, Giản Nhu hơi động lòng. Nếu cô và anh mãi mãi giữ mối quan hệ bí mật, không ai hay biết, vậy thì sẽ chẳng có người nào ngăn cản.
Cô tựa vào thành ghế, suy tư một lúc, vẫn cảm thấy không đáng tin. "Tình yêu không lấy hôn nhân làm tiền đề thì khác nào "bao nuôi" nhân tình? Một ngày nào đó anh ấy kết hôn, tôi sẽ trở thành người thứ ba à? Nếu tôi có con, con tôi cả đời không dám nói với thiên hạ bố nó là ai... Nếu vậy, tôi thà cắt đứt mối quan hệ, không bao giờ gặp lại anh ấy còn hơn."
"Em có cắt nổi không?" Nhạc Khải Phi nhìn cô chăm chú.
Đúng vậy, cô có thể cắt đứt không? Năm hai mươi tuổi, cô cứ tưởng một câu: "Tôi chưa từng yêu anh" là có thể chấm dứt duyên phận giữa cô và Trịnh Vĩ. Bây giờ cô đã hai mươi lăm tuổi, không còn ngây thơ và cứng rắn như hồi đó, liệu có thể thật sự chấm dứt được không?
"Nếu tôi là em, tôi thà bị bao nuôi, thà làm người thứ ba vì ít nhất tôi không cần phải đè nén nỗi đau khổ như vậy."
Nghe kiến nghị thẳng thắn của Nhạc Khải Phi, Giản Nhu bất giác nhìn anh chàng công tử phong lưu này bằng con mắt khác. "Tại sao anh lại nói với tôi những lời này?"
Anh ta nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giống như muốn vỗ về một người bạn. "Bởi vì dù không giành được em, tôi cũng không muốn nhìn thấy em rơi vào tình trạng thê thảm."
Một Nhạc Khải Phi chân thành như vậy khiến Giản Nhu gần như không nhận ra.
"À, đúng rồi, để về già có sự bảo đảm, em nhớ đòi anh ta nhiều tiền một chút. Nếu anh ta đưa ra giá khiến em không hài lòng, em có thể tìm tôi. Em muốn bao nhiêu, tôi sẽ cho bấy nhiêu, tuyệt đối không mặc cả."
Nhạc công tử mãi mãi là Nhạc công tử, không hề sai.
Để cảm tạ tình cảm thân thiết của Nhạc công tử, Giản Nhu quyết định suy nghĩ kĩ về kiến nghị của anh ta. Thành trì cô cố gắng dựng lên trong năm năm đã bị Trịnh Vĩ phá tan trong một đêm, vậy thì so với việc tiếp tục lừa mình dối người, tiếp tục đè nén tình cảm, trở thành nhân tình của anh, làm người thứ ba liệu có phải sự lựa chọn tốt hơn? Ít ra cô có thể khiến bóng lưng vốn cao ngạo của anh không chỉ còn lại nỗi cô đơn.
Trầm tư một lúc, Giản Nhu quay sang Nhạc Khải Phi. "Tôi có thể hỏi anh một vấn đề không?"
"Em hỏi đi!"
"Bây giờ anh vẫn nhớ nhung đến tôi, có phải bởi vì anh chưa bao giờ giành được? Nếu ngay từ đầu tôi đã ngoan ngoãn theo anh, chắc tôi cũng khiến anh chán ngán từ lâu, giống như Trần Dao Dao, anh chẳng thèm liếc một cái."
"Nếu tôi nói thật, em sẽ không để ý đấy chứ?"
"Tôi muốn nghe lời thật lòng."
Anh ta nheo cặp mắt đào hoa, quan sát Giản Nhu từ đầu đến chân rồi nhếch miệng: "Em xinh hơn Trần Dao Dao nhiều. Vì vậy dù có chán em, tôi cũng sẽ liếc hai cái."
Quả nhiên là lời thật lòng. Giản Nhu đáp: "Cám ơn Nhạc Tổng!"
Bởi vì có người trò chuyện nên thời gian trôi qua rất nhanh, máy bay đến sân bay Hồng Kiều lúc nào không hay. Do phải vội đi đàm phán với một nhà đầu tư về một bộ phim mới, Nhạc Khải Phi vừa xem đồng hồ vừa giục tài xế lái nhanh một chút.
Giản Nhu không hiểu: "Nếu đã vội như vậy, tại sao anh không ngồi chuyến bay sớm hơn?"
Nhận được ánh mắt trách móc của Nhạc Khải Phi, cô mới nhận ra đó là câu không nên hỏi.
Từ trước đến nay Nhạc Khải Phi là người luôn đúng hẹn. Nếu không phải tối qua cô phóng túng quá độ, sáng nay dậy muộn, suýt nữa lỡ chuyến bay, chắc chắn anh ta đã xuất phát sớm hơn.
Bởi vì áy náy nên Giản Nhu ngoan ngoãn cùng anh ta đi gặp nhà đầu tư rồi cùng bọn họ đi dự một buổi tiệc rượu trên du thuyền. Bữa tiệc có rượu vang, đồ ăn Pháp và tất nhiên không thể thiếu những cô người mẫu trẻ trung, bốc lửa có tác dụng điều tiết không khí.
Cùng Nhạc Khải Phi lượn đi lượn lại cả buổi tối, nhân lúc một người mẫu nổi tiếng bắt chuyện với anh ta, Giản Nhu tìm một chỗ không người nghỉ ngơi. Cô bất giác dõi mắt về phía khoang thuyền đèn điện sáng trưng, nhìn những cô người mẫu trẻ thản nhiên bám lấy đám đàn ông có quyền thế như loài ong mật. Giản Nhu càng cảm nhận một cách rõ ràng trong làng giải trí, người nào bảo thủ một chút là có thể lập miếu thờ trinh tiết được rồi.
Tất nhiên cô cũng biết, trong con mắt của đám người mẫu kia, những diễn viên hạng hai như cô mới càng buồn nôn. Cùng là "gái điếm" như nhau nhưng bọn cô vẫn cố tình ôm miếu thờ.
Thật ra cũng hết cách, ở thời đại thông tin phát triển này, chỉ cần một tấm ảnh "nóng" cũng có thể thân bại danh liệt. Những người khó khăn lắm mới leo lên vị trí ngày hôm nay như Giản Nhu đặc biệt coi trọng hư danh của mình.
Chợt nhớ ra điều gì, Giản Nhu rút điện thoại kiểm tra nhưng không có cuộc gọi nhỡ cũng chẳng có tin nhắn nào. Cô lười bỏ điện thoại vào túi nên lướt Weibo. Mấy giây trước, Lạc Tình vừa cập nhật status, nội dung là lời thoại trong