XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Sự Cám Dỗ Cuối Cùng

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.

hụp anh mặc quân phục. Anh trong ảnh vẫn đẹp trai như thời niên thiếu nhưng có nét chững chạc hơn. Bây giờ Giản Nhu mới biết, thì ra anh học ở trường Đại học G thuộc tỉnh S chứ không phải ở Bắc Kinh. Nói cách khác, anh đang ở cách cô khá xa.
Tâm trạng có chút hụt hẫng, Giản Nhu lại giở chiếc ví ra xem. Ngoài chứng minh thư, bên trong có nhiều giấy tờ quan trọng, gồm cả thẻ ăn cơm ở căng tin và thẻ ngân hàng.
Gọi điện mấy lần mà anh vẫn tắt máy, cô liền gửi tin nhắn: “Anh để quên ví ở nhà em, hôm nay em mới phát hiện ra. Anh có cần gấp không?”
Mãi vẫn không có hồi âm, Giản Nhu nghĩ, trong ví có nhiều giấy tờ quan trọng như vậy, chắc anh sẽ cần dùng đến. Thật ra thành phố S cũng không phải quá xa, đi tàu hỏa mấy tiếng là tới nơi, lại rất sẵn chuyến. Giản Nhu không nghĩ ngợi nhiều, lập tức lục tìm áo sơ mi kẻ ca rô và quần lửng màu trắng. Sau khi thay đồ, cô lại đội mũ lưỡi trai và đeo cặp kính gọng đen rồi bắt taxi tới nhà ga.
Giản Nhu hành động một cách nhanh chóng theo sự thôi thúc của con tim. Cho tới khi đứng trên chuyến tàu tới thành phố S, đầu óc cô mới bừng tỉnh. Bây giờ cô mới nhớ ra một chuyện quan trọng, thời đại này tồn tại một dịch vụ gọi là chuyển phát nhanh. Đáng tiếc, tất cả đã quá muộn.
Hơn bốn giờ chiều, tàu hỏa đến nhà ga ở thành phố S. Giản Nhu lê đôi chân nhức mỏi vì phải đứng mấy tiếng đồng hồ xuống tàu. Tin nhắn cuối cùng cũng xuất hiện: “Không sao. Anh không cần dùng gấp. Cuối tuần được nghỉ, anh sẽ sang nhà em lấy.”
Lúc đó, Giản Nhu đang căng mắt tìm taxi. Đọc được tin nhắn này, cô thật sự hết nói nổi, muốn quay về Bắc Kinh ngay lập tức. Ngẫm lại mới thấy, cô đúng là ngốc nghếch đến nực cười. Nhưng khi không thể kiềm chế, có ai không từng làm chuyện ngốc nghếch, có ai không chìm đắm trong niềm hưng phấn kiểu này?
Giản Nhu liền nhắn lại: “Đúng lúc em có việc phải đến thành phố S, tiện thể mang ví cho anh. Trường anh không cho người ngoài vào đúng không? Em gửi chiếc ví ở phòng bảo vệ nhé!”
Tin nhắn vừa gửi đi, cô liền nhận được điện thoại của Trịnh Vĩ.
“Em đang ở thành phố S đấy à? “Anh cất giọng kinh ngạc.
“Vâng!” Cuối cùng cũng có một chiếc taxi dừng lại, Giản Nhu vội lên xe, bảo tài xế chở đến Đại học G mới tiếp tục nói với Trịnh Vĩ: “Em đang trên đường đến trường anh. Chắc nửa tiếng nữa tới nơi.”
Giây tiếp theo, cô nghe thấy tiếng kim loại va đập nặng nề và tiếng thở gấp gáp của anh.






Chuyện Cũ
Không đến nửa tiếng, chiếc taxi chở Giản Nhu đã dừng lại trước cổng trường Đại học G. Cô tháo mũ và kính, vuốt lại mái tóc lòa xòa rồi lại soi gương để xác nhận sắc mặt mình không thể hiện sự mệt mỏi sau chặng đường dài, ngược lại tương đối hồng hào sau đó mới trả tiền và xuống xe.
Trịnh Vĩ đang đứng trước cánh cổng sắt trò chuyện với anh chàng gác cổng trẻ tuổi. Dù chỉ mặc bộ đồ huấn luyện bình thường, anh cũng chiếm trọn tầm nhìn của Giản Nhu, khiến cô không thể rời mắt. Rõ ràng cách nhau mấy mét nhưng cô có cảm giác đi mãi không đến tận cùng.
Trịnh Vĩ chỉ nhìn cô chăm chú mà chẳng có bất cứ hành động nào khác. Trong lòng Giản Nhu bỗng hỗn loạn, trống ngực đập thình thịch. Cô lặng lẽ đi đến trước mặt anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Sau đó cô vô thức lục túi xách một hồi mới nghĩ ra mình muốn tìm thứ gì.
Giản Nhu chưa kịp lấy ra chiếc ví của Trịnh Vĩ thì anh chàng cảnh vệ mở cổng, lịch sự hỏi: “Cô là em họ của Trịnh Vĩ à?”
“Được rồi! Nhớ ra về trước sáu giờ đấy nhé!”
“Tôi sẽ cố gắng.” Trịnh Vĩ đáp.
Giản Nhu đã sớm nghe nói Đại học G là ngôi trường hàng đầu có bề dày lịch sử, hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền. Những tòa giảng đường cổ kính toát lên vẻ trang nghiêm không dễ xâm phạm. Chỉ đứng nhìn từ xa, trong lòng cũng nảy sinh cảm giác kính cẩn.
Bây giờ là lúc tan học, từng tốp sinh viên đi về một hướng. Một số ít mặc quân phục, còn phần lớn diện áo sơ mi màu xanh lá cây nhạt, tạo thành một thế giới toàn màu xanh lục. Giản Nhu và Trịnh Vĩ sóng đôi đi trên lối nhỏ. Cô tựa như bông hoa rực rỡ, thu hút sự chú ý của mọi người.
Giản Nhu nghe thấy những lời thì thầm bàn tán của các nam sinh. Tuy không rõ họ nói điều gì nhưng cô vẫn lờ mờ nghe họ nhắc đến tên cô và Trịnh Vĩ, cả phim truyền hình thần tượng Tình yêu không chia tay mà cô tham gia. Cũng có nam sinh cất tiếng chào hỏi Trịnh Vĩ nhưng lại hướng ánh mắt về phía cô.
Giản Nhu biết bộ phim đó rất nổi nhưng không ngờ nổi đến mức này, ngay cả trường quân đội cách biệt với thế giới bên ngoài cũng có nhiều sinh viên biết đến cô. Tuy nhiên cô cảm thấy mọi người đổ dồn ánh mắt về phía mình không chỉ vì nghề nghiệp của cô mà hình như còn có nguyên nhân khác mà cô nhất thời không nghĩ ra. Sau này cô mới biết, đó là bởi vì Trịnh Vĩ. Anh là nhân vật nổi tiếng trong trường học, cứ vài ba ngày lại bị nhốt vào phòng tự kiểm điểm. Nhưng dù mắc lỗi nặng ra sao, anh cũng chỉ bị phạt tới mức đó mà thôi. Lý do hết sức đơn giản, vì nhà trường nể mặt bố anh.
“Chúng ta đi đâu đây?” Giản Nhu