Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1461 lượt.
ai tiếng….cô lặng lẽ đếm thầm một cách ngốc nghếch, một tay bất giác bám chặt eo Diệp Tử Tinh.
Cuối cùng, hai bên lướt qua nhau, đi theo hai con đường thật khác.
Khi đi lướt qua người đàn ông có khuôn mặt lạnh tanh, Lương Thần đảo mắt liếc sang, nhìn những đường thêu tinh tế trên chiếc váy người phụ nữ đi bên anh, một chùm hoa lớn không biết gọi tên, rực đến nhức mắt, chắc chắn là hàng thượng hạng.
Rời khỏi siêu thị ấm áp, gió lạnh thốc tới. Diệp Tử Tinh ra bãi đỗ lấy xe, Lương Thần đứng đợi ở cửa ra vào, bỗng cảm thấy khó chịu ở mắt, cô từ từ nhắm mắt lại, cảm giác xay xè nhức nhối. Tử Tinh lái xe đến , cô mở cửa xe bước vào, anh nhìn cô, hỏi: “Sao mắt em đỏ vậy?”
“Gió to quá”. Cô quay mặt, nhìn ra bàu trời đông ảm đạm.
Thứ hai vừa đến phòng là việc, cô đã thấy Đường Mật tay cầm tờ báo, chìa cho cô, giọng hào hứng: “Đã xem báo hôm nay chưa?”
“Chưa”, Lương Thần coa đầu đang đau âm ỉ, triệu chứng thường gặp vào thứ hai hàng tuần.
“Đây, đọc đi!” Đường Mật dúi tờ báo vào taycô. Lương Thần nhìn lướt, đó là tờ Giáo dục. Cô cố tập trung tinh thần nhìn vào tờ báo, mẫu tin về trường đại học Z đập ngay vào mắt,
“Lương Thần, tớ bắt đầu ngưỡng mộ cậu rồi đấy.” Đuờng Mật kéo ghế ngồi xuống: “Diệp Tử Tinh đã là mẫu người đàn ông lý tưởng, bây giờ ngay cả đến người tình triệu phú cũ cũng không quên cậu, còn đưa cả tên cậu lên báo”.
Lương Thần không nói gì, tiếp tục đọc. Báo đưa tin hôm trước có một số học sinh ưu tú được nhận giải thưởng của quỹ khuyến học do những doanh nhân thành đạt quyên tặng trường đại học Z, trong quỹ mang tên mấy doanh nghiệp đó, đáng chú ý nhất lại là Quỹ Tô Lương Thần.
Chiếc xe đua đỏ rực cuối cùng cũng lướt đi, để lại làn khói nhẹ phía sau. Diệc Phong quay người, bên cạnh cửa vẫn còn một người đang đứng.
“Em cũng nên trở về nhà mình đi!” liếc nhìn khuôn mặt trẻ măng của cậu em họ, Diệc Phong đi vào phòng.
Lăng Dụ theo vào, tiện tay đóng cửa, cười nhăn nhở: “Cho em ở thêm ít bữa. Ở đây tự do hơn ở nhà nhiều”.
“Được, cứ ở đến lúc em suy nghĩ xong nên về nhận lỗi thế nào”.
Lăng Diệc Phong ngồi xuống, tiện tay lật giở cuốn tạp chí. Lăng Dụ hỏi: “Sao anh cũng cho rằng em nên về nhà nhận lỗi?”
“Ờ, chẳng lẽ còn người nào cũng muốn như thế?” hiểu ý cậu em họ, Diệc Phong hỏi lại.
“Chị Lương Thần”, Lăng Dụ buột miệng
Ngón tay đang lật trang báo chợt ngừng lại: “Em nói ai?”
“Tô Lương Thần. Hai người biết nhau, anh còn có cả ảnh của chị ấy đấy thôi”. Hỏng rồi, Lăng Dụ cảm thấy mình lỡ miệng. Bức ảnh kẹp ở ngăn trong cùng chiếc ví là do cậu tình cờ giở ra xem được. Nhưng cậu đâu có biết, rõ ràng cậu chỉ muốn tìm thẻ tín dụng, cậu lôi bức ảnh cũ đó ra bởi thấy nó được giấu kỹ như vậy, cậu hiếu kỳ muốn xem. Chuyện này anh họ không hề biết.
Lăng Diệc Phong từ đi văng đứng bật dậy, ánh mắt vô định khó hiểu. Quả thực mãi đến mấy ngày vừa rồi anh mới biết Lăng Dụ là đồng nghiệp của Lương Thần. Bước lên mấy bước liếc nhìn Lăng Dụ, đoạn anh quay người bỏ đi.
Lăng Dụ thầm thở phào, xem ra anh ấy không định truy cứu chuyện cậu xem trộm bức ảnh, cậu lại buộc miệng hỏi: “Hai người ngày trước yêu nhau phải không anh?
Lăng Diệc Phong sầm mặt: “Lắm chuyện”, đoạn anh bỏ lên gác.
Lăng dụ nhìn theo lưng anh họ, cảm thấy nên thông báo cái tin hôm trước cậu vừa nghe được.
“Nghe nói hình như chị Lương Thần sắp cưới…”
“Nói gì vậy?” Diệc Phong quay đầu, tay bất giác bám chặt vào lan can cầu thang.
Lăng dụ ngạc nhiên, tại sao anh họ lại có phản ứng như vậy?
“À, em cũng không rõ lắm, chỉ nghe nói…nghe nói bạn trai chị ấy rất tốt, có lẽ họ sắp kết hôn”. Lăng Dụ thủng thẳng , chợt nhận ra sắc mặt ông anh rất xấu,cậu lấy làm ngạc nhiên.
Nhưngchẳng phải anh đã có Trình Kim rồi sao? Mặc dù chưa chính thức, nhưng ai chẳng biết chị Trình Kim là cô dâu được hai bác lựa chọn, hơn nữa chị ấy đã ở nhà họ Lăng hơn hai mươi năm, tình cảm sâu nặng là thế, ai cũng biết hôn lễ chỉ là chuyện sớm muộn. Nhưng bây giờ xem ra vấn đề không đơn giản như vậy.
Khi Lăng Dụ còn đang băn khoăn thì một bóng người cao lớn đã từ cầu thang lao xống, mở cửa chính khiến luồng gió lạnh ùa vào, phút chốc người đó đã mất hút sau cánh cửa.
Lương Thần chưa bao giờ hình dung ra chuyện Lăng Diệc Phong đến công ty tìm mình.
Vừa bước xuống bậc tam cấp cuối cùng, cô đã bị một bàn tay từ góc bên bậc thềm giơ ra nắm chặt cổ tay, kéo ra một góc. Lương Thần kinh ngạc ngẩng đầu, người đàn ông khoác áo măng tô đen đang đứng sát bên cô, đôi môi mỏng mím chặt khẽ giật giật, hình như đang rất tức giận.
Đau! Sau khi nhìn rõ người đó, Lương Thần mím môi giằng tay ra, cô cảm thấy vùng da thịt ở cổ tay như bị bóp nát. Nhưng người đó không chịu buông, vẫn nắm chặt cổ tay cô, ánh mắt nhìn như muốn thiêu đốt cả con người cô.
“Anh làm gì vậy?”, Lương Thần loạng choạng, tức giận hỏi. Trong đầu cô chột hiện lên hình ảnh anh và người phụ nữ váy thêu gặp trong siêu thị chủ nhật vừa rồi.
Anh đã có người mới, sao vẫn còn làm phiền người khác?
Kéo Lương Thần đến một góc tường, anh mới dừng lại, anh