Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
y bình thường, không ngờ bây giờ lại hơi khó chịu”.
Lương Thần không bao giờ động đến rượu nên cũng không hiểu thế nào là dư âm của rượu, cũng không biết dư âm đó kéo dài bao lâu. Nhưng cô bỗng thấy băn khoăn, rõ ràng lúc trước Diệc Phong còn tỏ ra hoàn toàn bình thường, lúc chơi bóng động tác của anh vẫn rất chuẩn, không có dấu hiệu nào chứng tỏ ảnh hưởng của rượu. Dù vậy, cô vẫn hỏi: “Anh có cần vào trong kia ngồi nghỉ một lát?” Anh khoát tay, giọng nói vẫn như cười cợt: “Bây giờ tạm thời không nên vận động, đang bị choáng vận động sẽ nôn mất”.
Nôn được sẽ dễ chịu hơn. Cô định nói như vậy nhưng Diệc Phong đã nói: “Đi lấy áo khoác hộ anh”. Trước đó tập luyện ra khá nhiều mồ hôi, bây giờ có gió cô chợt thấy ớn lạnh, Lương Thần thấy tay áo anh vẫn vén cao, cô ngập ngừng rồi ngồi xuống bên cạnh thả tay áo cho anh, lúc ngước lên bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình, cô bối rối cúi xuống.
Lương Thần đi khỏi, Diệc Phong mời từ từ ngồi thẳng người, những ngón tay dài thanh tú giơ lên xoa huyệt thái dương, anh ngước mắt nhìn bầu trời, trăng vẫn rất đẹp.
Lương Thần choàng áo lên người anh, lo lắng hỏi: “Anh có đi được không?”, và đứng sát người anh giơ tay định dìu: “ Sắc mặt anh kém lắm!”
“Không sao”. Anh liếc nhìn cô, một tay xoa mặt, cau mày: “Do rượu thôi!”
“Về nhà nghỉ nhé?”
“Ừ”, anh gật đầu, gượng cười: “Tiếc là không đưa em về được”. Lương Thần lắc đầu: “Không sao!”
Bên ngoài cổng trường có một dãy taxi xếp hàng ngay ngắn.
Mấy người tài xế, đứng tựa cửa xe hút thuốc, thấy có khách đi đến, một người vội dập tắt điếu thuốc, mở cửa xe. Lương Thần ngồi vào ghế phía sau giơ tay vẫy, bỗng Diệc Phong bước tới giơ tay gõ nhẹ vào ô kính.
“Sao thế?”, cô hạ của kính, gió lùa vào, lạnh buốt.
“Về chuyện đó”, anh nhìn cô, ánh mắt như van nài, giọng nghiêm túc, “Lương Thần, bất luận em có tin hay không nhưng những gì em đã nhìn thấy trên đất Mỹ, anh không hề làm”. Nói xong anh nhìn thẳng vào mắt cô, yên lặng hồi lâu rồi giơ tay vẫy, chiếc xe lướt đi.
Lương Thần ngẩn ngơ ngoảnh lại, sau lớp kính thấp thoáng bóng người cao lớn bước vào xe, trước khi cô kịp giơ tay vẫy, chiếc xe màu trắng đó đã quay đầu phút chốc biến mất trong màn sương lạnh, để lại phía sau vệt khói trắng mỏng tang.
Những hiểu lầm chồng chéo vòng vo bị đẩy mãi lên, cuối cùng mọi việc dường như cũng trở về quỹ đạo của nó.
Chiếc taxi thong thả tiến về phía trước, Lương Thần ngoái đầu, cố nhìn về phía sau, qua làn sương bàng bạc ngoài cửa kính, chiếc xe màu trắng lặng lẽ biến vào màn đêm.
Thẫn thờ quay người lại, cô nghĩ tới ánh mắt vừa rồi của Diệc Phong. Anh nói anh không làm chuyện đó. Cô đọc trong đôi mắt đen thẫm càng trở nên thẫm hơn trong màn sương bạc của anh sự bất lực, tiếc nối.
Suốt cả buổi tối hôm nay Lương Thần cứ tưởng rằng cô tạm thời quên câu chuyện đó, hoặc có lẽ anh hoàn toàn không thể giải thích tại sao hôm đóở dưới tầng trệt khu nhà cô, anh bỏ đi một cách dữ dằn và lạnh lùng đến vậy.
Nhưng bây giờ, lúc sắp chia tay, anh đột nhiên nói, dù em có tin hay không, chuyện đó anh tuyệt nhiên không làm…thậm chí anh gọi tên cô bằng giọng tội nghiệp, da diết muốn khóc. Sự việc chuyển biến quá đột ngột, Lương Thần hoàn toàn bất ngờ.
Đang mải suy nghĩ, bỗng có âm báo tin nhắn, cô vội vàng lục tìm trong xắc, lấy ra chiếc điện thoại màu hồng giữa đám đồ đạc linh tinh, bấm vào ô có tín hiệu màu xanh, một dòng tin nhắn hiện ra.
Lương Thần vẫn bướng bỉnh: “Có phải Trình Kim không? Là cô ấy phải không?”. Không phải cô bỗng dưng đoán ra mà chính vào hôm đó, lúc chia tay dưới nhà, vẻ hoang mang đau buồn của Diệc Phong buộc cô nảy sinh những dự đoán trước đó cô chưa từng nghĩ tới. Lần này là tiếng thở dài rất rõ từ đầu dây bên kia, một sự thừa nhận. Tất cả đã rõ ràng!
Lương Thần nhắm mắt xót xa.
Thì ra cả hai là nạn nhân của một âm mưu. Họ đã hểu lầm nhau suốt năm năm.
Sự việc xảy ra cho đến hôm nat, không hiểu Diệc Phong đã làm thế nào để tìm ra chân tướng, chỉ biết rằng trong lúc này đây, giữa dòng xe qua lại như mắc cửi, cô đột nhiên nghĩ lại tất những điều cả hai đã trãi qua tropng suốt mấy nghìn ngày đêm sống trong đau khổ day dứt, tất cả chỉ do thói ích kỷ của con người. Lòng cô quặn thắt, môi mấp máy định nói điều gì, nhưng ngôn từ như mắc lại. Thì ra có những chuyện còn nực cười hơn cả hài kịch.
Tay vẫn nắm chặt điện thoại, hai đầu dây đều yên lặng.
Cuối cùng, cô bị giọng trung niên ồm ồm của người lái xe đánh thức: “Thưa cô, đến khu nào?”
Cô vẫn chưa hết bàng hoàng, thẫn thờ nhìn ra ngoài, xe đang lướt qua những khu nhà giống hệt nhau về kiến trúc và màu sắc, quan sát một lúc cô nhận ra khi nhà của mình. Tiếng nói từ đầu dây bên kia vọng lại: “Nghỉ sớm đi, chúc em ngủ ngon”. Chưa kịp đáp lại, anh đã tắt máy.
Cô không nhớ mình đã trả tiền taci như thế nào, lấy lại tiền lẻ và đi vào thang máy ra sao, chỉ đến khi tay dò giẫm công tắc điện trên tường và đến khi đèn trong phòng sáng choang, cô mới hốt hoảng cắn chặt môi.