Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.

ng tới, có thể ồn đến rách màng nhĩ của anh. Lúc này tâm tình của Lương Mục Trạch đặc biệt khó chịu, chau mày, thanh âm trầm đến có thể đè chết một con trâu, "Biết nói chuyện đàng hoàng rồi hãy gọi tới."
Bên Lương Mục Trạch ngừng nghỉ rồi, bên Hạ Sơ lại bắt đầu. Nhìn dãy số xa lạ trên màn hình, còn chưa nghĩ ra có nghe không, thì Mộc Mẫn ở ngay bên cạnh đã kinh ngạc nói: "Ơ, đây không phải là số điện thoại của tiểu Vũ à!"
"Ai ạ?" Hạ Sơ theo bản năng hỏi.
"Tiểu Vũ, chính là anh họ của Lương Mục Trạch, hôm nay cùng đến với hai bác" lại nói với Lan Tử Ngọc: "Người nhà của chúng tôi, cũng thích náo nhiệt, đừng để ý."
Lan Tử Ngọc cười nói: "Sao lại như vậy? Bọn họ ở đâu? Tất cả cứ đến nhà ngồi một lát."
Mộc Mẫn khoát khoát tay, "Không cần, người trẻ tuổi bọn họ thích chơi trò mới mẻ, tới cũng chỉ gây thêm phiền cho hai người. Hạ Sơ, nghe điện thoại đi, đừng lo lắng."
"A, dạ." Hạ Sơ nuốt nước miếng, lại nhìn về phía Lương Mục Trạch, sắc mặt của người kia thủy chung không tốt. Có lẽ vừa rồi là bị nhóm người này thi nhau oanh tạc điện thoại?
Gọi điện thoại đến là chị dâu của Lương Mục Trạch, Chung Tĩnh Duy. Đặc biệt chắc chắn hỏi han ân cần với Hạ Sơ một phen, Mộc Mẫn cười híp mắt nhìn cô, Lan Tử Ngọc cũng nhìn, mặc dù không có cười, nhưng hai đường cao thế đó lại khiến Hạ Sơ có áp lực rất lớn!
Hạ Sơ vẫn gật đầu đáp lời, cười, cho đến khi cúp điện thoại, cô cũng không nhớ bên kia nói cái gì. . . .
Mộc Mẫn bưng một ly nước đưa cho Hạ Sơ, cười hỏi: "Duy Duy à?"
"Dạ."
Mộc Mẫn gật đầu, nói với Lan Tử Ngọc: "Một đám trẻ chơi đùa với nhau, trên đường còn nói, chưa từng gặp Hạ Sơ, cũng muốn xem một chút."
Lan Tử Ngọc vui mừng cười, dù sao cũng là con gái mình ưu tú, mới khiến người thích bắt bẻ như họ hài lòng, nhưng sau vui mừng, vẫn có chút chua xót.
Giống như cái gì cũng đoán ra được, Mộc Mẫn hỏi: "Có thể đi ra ngoài được không?"
Hạ Sơ liếc sắc mặt của Lan Tử Ngọc, nhẹ nhàng gật đầu.
Lan Tử Ngọc than thở, "Muốn đi thì đi, dù sao lúc này ba con đã uống nhiều, không tỉnh táo, cái gì cũng không biết."
Ông chủ hai nhà uống vui mừng, người nào khuyên cũng không ngừng, không cho uống còn bực tức, phát giận, thanh âm của ai cũng lớn.
"Chỉ đi một vòng với Lương Mục Trạch, anh em bọn họ đã lâu chưa gặp mặt, mặc dù hàng năm nó đều có ngày nghỉ, nhưng luôn bị nhiệm vụ tạm thời hủy bỏ ngày nghỉ, vừa đến nhà ngồi ghế chưa ấm mông đã bị gọi về, ai."
"Đúng vậy, Mục Trạch nhiều năm ở ngòai một mình, cũng thật không dễ dàng."
Mộc Mẫn than thở, gương mặt ưu sầu, giống như là nghĩ tới chuyện đau lòng vô tận gì. "Những chuyện này còn đỡ, nhất là khi biết nó đi thi hành nhiệm vụ, trái tim của tôi, giống như bị núi đè, thở không nổi, cả đêm ngủ không ngon giấc."
"Suy nghĩ một lát liền thấy lo lắng."
Lương Mục Trạch ngoắc ngoắc cô, Hạ Sơ đứng lên đi tới, nghĩ xem anh có phải còn tức giận không? Việc tấm hình phải nói thế nào anh mới tin tưởng? Tuyệt đối không thể cho anh biết chân tướng! Hậu quả sau khi biết, đó là một con đường chết.
"Gọi điện thoại cho em rồi à?"
"Ừ." Hạ Sơ buồn buồn gật đầu.
"Không nên có gánh nặng, không đi cũng không sao."
"Có thể không đi sao?" Không tốt lắm đâu, nghe được họ đã đến gần đây rồi, muốn người địa phương như cô dẫn họ đi dạo đêm ở thành N đấy.
"Có cái gì không thể?!" Lương Mục Trạch kéo tay của cô, "Chỉ cần em không muốn, không có ai có thể miễn cưỡng em."
Hạ Sơ nghiêng đầu, thận trọng hỏi: "Anh còn tức giận sao?"
"Ừ."
Quá thẳng thắn! Trái tim Hạ Sơ run lên, "Vậy đi thôi, chúng ta cùng đi."
"Nghĩ xong?"
"Ừ, dù sao sớm muộn gì đều là người một nhà, cha mẹ anh đã gặp rồi, anh chị em lại có gì không dám gặp?" Hạ Sơ nói như vậy, thật ra thì càng muốn tự an ủi mình.
Hạ Sơ và Lương Mục Trạch sóng vai đi trên đường nhỏ trong sân, ban đêm tháng 3, vẫn còn hơi lạnh lẽo, Hạ Sơ nắm chặt váy, Lương Mục Trạch cởi áo khoác ra khoác trên người cô, khiến cô bị bao trùm trong cái áo khoác lớn hơn cô nhiều.
"Còn lạnh không?"
Hạ Sơ lắc đầu, mặt của anh ở dưới ánh đèn hơi yếu chỉ có hình dáng mờ mờ, lông mày như mũi tên, sống mũi cao thẳng, góc cằm có sức sống, da màu lúa mì, chỉ mặc một cái áo len không có cổ, xương quai xanh như ẩn như hiện. Tay của anh đụng phải cằm và cổ của cô, ấm áp liền truyền khắp toàn thân, khí lạnh trong nháy mắt tiêu tán.
Hạ Sơ không nhịn được than thở, "Lương Mục Trạch, anh thật đẹp trai." Thật ra thì, cô càng muốn nói, Lương Mục Trạch anh thật tình cảm, nhưng cô không nói ra miệng.
Ai ngờ, trung đội Lương hoàn toàn không lĩnh tình, lời nói cứ như trực tiếp khạc ra từ cổ họng anh, trầm thấp khác thường, "Đừng cho anh viên đạn bọc đường, anh nhớ rõ chuyện tấm hình đó."
"A, em không có ý gì khác, có cảm giác. . . . nên nói thôi. . . . Ừm."
Lương Mục Trạch nhíu mày, cười như không cười, "Vậy sao?"
"Ừ, " Hạ Sơ gật đầu, nụ cười nồng đậm, trong mắt lóe sáng rỡ.
"Đừng quyến rũ anh ở đây Hạ Sơ, em sẽ phải hối hận." Vừa cắn cắn lỗ tai khéo léo của cô vừa nói, mặt của Hạ Sơ trong nháy mắt