Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
gian trở lại xem, nhìn cô có phiền toái hay cần gì không, thậm chí bởi vì tay cô không thể đụng vào nước mà giúp Nhị Miêu tắm. Rất khiếp sợ phải không, Lương doanh trưởng của chúng ta cũng tốn một lúc lâu mới thích ứng, đừng xem Nhị Miêu bình thường rất ngoan, gặp nước liền bắt đầu nghịch loạn, Hạ Sơ đã quen với tính tình của nó cho nên cũng may, Lương Mục Trạch lại trực tiếp muốn ném nó qua cửa sổ.
Hai tay Điền Dũng ôm bốn trái dưa hấu, như có điều suy nghĩ đi lên lầu, anh cảm thấy nhất định có nội tình, anh biết doanh trưởng không phải người tùy tiện, cũng tin tưởng Hạ Sơ là một cô gái tốt, nhưng nhìn thế nào đều cảm thấy hình ảnh vừa rồi có vấn đến. Nghĩ đến lời nói của ai đó, cũng không phải là hoàn toàn không đúng.
"Bác sĩ Hạ!" Điền Dũng để dưa hấuxuống, lau mồ hôi trên ót, nói: "Ngài dưỡng thương thật tốt, thiếu cái gì cứ nói tôi biết, tôi nhất định làm thỏa đáng cho ngài."
"Không cần không cần, tôi không sao." Hạ Sơ phẩy tay lắc đầu, cô cảm thấy hơi kinh sợ vì được quan tâm quá, mình chỉ làm chuyện nên làm, lại bị cả đại đội coi là ân nhân, cô thật đảm đương không nổi.
"Bác sĩ Hạ không cần khách khí với tôi" Điền Dũng nhìn Lương Mục Trạch khom lưng ôm lấy Nhị Miêu, run ru một hồin, lắp ba lắp bắp mà nói: "À à, tôi tôi không không quấy rầy, không ảnh hưởng ngài nghỉ ngơi, sau này lại đến thăm ngài." Nói xong, chào Hạ Sơ, rồi ra ngoài như một làn khói.
Điền Dũng vỗ ót của mình, muốn cho mình coi thường những hình ảnh mới vừa rồi, nhưng căn bản là không thể! ! Doanh trưởng băng sơn của bọn họcư nhiên dịu dàng giúp người ta vỗ lưng, lại còn biết ôm mèo, chẳng lẽ anh ấy thật tắm cho con mèo kia? O. O anh có nên báo cáo những việc này cho đại đội trưởng không? Quá kinh hồn rồi ! !
Hạ Sơ cảm thấy, hôm nay Điền Dũng không giống trước kia. Lúc nằm viện, dù anh ta bệnh nặng, nhưng khi nói chuyện luôn có một dòng khí thế, mà hôm nay thái độ của anh ta lại khẩn trương, còn có kinh ngạc.
Kinh ngạc vì cái gì đây? Hạ Sơ cau mày nghĩ. Trong lúc vô tình quét thấy bộ dạng Lương Mục Trạch ôm Nhị Miêu vào phòng tắm, trong nháy mắt liền co rúc tan lòng nát dạ. Chân mềm nhũn ngồi liệt ở trên ghế sofa, còn chạm phải vết thương trên đầu gối, cắn chặt môi dưới mới không gọi ra.
Giác quan thứ sáu của nữ nhân nói cho cô biết, Điền Dũng nhất định là hiểu lầm cô và Lương Mục Trạch rồi. Nhất định là! ! ! Nhưng, cô dám thề với trời, bọn họ là trong sạch, còn sạch hơn cả hành lá xào đậu hũ.
Hạ Sơ kéo cái chân bị thương, hì hục đi đến nhà vệ sinh, Lương Mục Trạch bình tĩnh, ngón tay thon dài có lực vung lên vẩy vẫy nước vào trên người Nhị Miêu, Nhị Miêu híp mắt hưởng thụ massage của mỹ nam. Đây chính là một đôi tay thần súng, lại dùng tắm cho mèo, ách ~~ Hạ Sơ thừa nhận, quá đại tài tiểu dùng rồi.
"Khụ. . . ." Hạ Sơ ho nhẹ, liếm môi một cái nói: "Việc này, để tôi làm."
Lương Mục Trạch không có lên tiếng, trong phòng vệ sinh chỉ có tiếng nước chảy rào rào.
"Vết thương trên tay đã tốt lên nhiều rồi, về sau cũng không cần làm phiền anh tắm giúp Nhị Miêu, ha ha." Hạ Sơ cười khan, nhưng cười cười lại cảm thấy, có gì buồn cười? Người ta cả nhìn cũng không nhìn mình một cái.
"Cám ơn anh mấy ngày nay tắm giúp Nhị Miêu." Lúc này, cô nói rất nghiêm chỉnh, là chân thành cảm ơn.
Lương Mục Trạch mới vớt Nhị Miêu trong nước ra, thanh âm nhàn nhạt nói: "Thế nào? Vềt thương lành đã cảm thấy tôi dư thừa?"
"Làm gì có, đây là nhà của anh, tôi mới là dư thừa." Hạ Sơ cúi đầu, thanh âm có chút buồn buồn.
"Hạ Sơ."
"Hử?"
"Tôi nói xin lỗi rồi."
Tát một cái lại cho quả táo ngọt, anh xem tôi là kẻ ngu à? Hạ Sơ cúi đầu bĩu môi.
"Lời giống vậy tôi sẽ không nói lần thứ hai."
Ai hài lòng với lời của anh, cắt ~ không có thành ý.
Lương Mục Trạch dùng khăn lông gói Nhị Miêu kỹ lưỡng nhét vào trong ngực Hạ Sơ, bởi vì Hạ Sơ đứng ở bên cửa, nếu như Lương Mục Trạch đi ra ngoài, hai người sẽ dính sát nha, lướt "ngực" mà qua, nhưng Hạ Sơ cúi đầu loay hoay lỗ tai nhỏ cỉa Nhị Miêu, căn bản không có ý thức được phải nhường đường cho anh. Giữa bọn họ chỉ có một con mèo bị đè, Hạ Sơ đột nhiên ý thức được cái gì, muốn lui, nhưng hai chân không lưu loát lui về đường cụt phía sau, mặc cho lồng ngực Lương Mục Trạch sượt qua ngón tay cô, trong nháy mắt đầu ngón tay nóng bỏng, cũng truyền nhiệt độ đến từng tế bào thân thể.
Bên tai làm như có thanh âm hô hấp, một dòng khí nóng đốt tới lỗ tai và gương mặt của cô. Cô càng vùi thấp đầu.
"Mặt thế nào?"
Anh lại còn có thể dừng lại ở khe hở nho nhỏ này để hỏi vấn đề không biết xấu hổ này, cố ý, anh nhất định là cố ý. Mặt Hạ Sơ đỏ như quả táo chín, thanh âm của anh vang trên đỉnh đầu cô, làm như có thể cảm thấy dây âm thanh chấn động khi anh nói chuyện. Hạ Sơ có chút cà lăm, nói: "Không có không có gì."
Cả đầu óc Hạ Sơ càng ngày càng loạn, thần kinh căng thẳng phát run, hai tay ôm Nhị Miêu không tự chủ ráng sức, bóp chặt khiến Nhị Miêu kêu meo meo không ngừng. Chợt, có thứ gì đụng mặt của cô. Anh anh anh cư nhiên sờ mặt cô! ! ! !
Hạ Sơ chợt né tránh về phía sa