Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.
không thể dựng lỗ tai lên, muốn cố gắng nghe rõ động tĩnh từ đại đội truyền tới.
Một ngày, hai ngày, vẫn bình tĩnh như cũ, không có còi báo động chói tai, cũng không có tiếng xe hơi gào thét và tiếng cánh quạt ông ông. Sợi dây căng thẳng của cô từ từ thanh tỉnh lại. Nhưng đêm nay, mưa vẫn không ngừng đập vào thủy tinh, chợt, còi báo động chạy dài mà chói tai vang dội cả đỉnh núi, trong giấc mộng Hạ Sơ bị còi báo động đánh thức.
Cái mông giống như chứa lò xo, Hạ Sơ "vụt" bật lên từ trên giường, hoàn toàn coi thường cái chân bị thương của mình. Nhảy lò cò đến bên cửa sổ phòng ngủ. Vừa mới mở cửa sổ ra, một cơn mưa liền tạt vào mặt, mở mắt nhìn toàn là màu đen, cách đó không xa có một cây đèn đường rọi sáng một mảnh đất nhỏ. Từ độ cao lầu hai căn bản không thấy được, cũng không nhìn thấy bức tường cao của đại đội, cũng không nhìn thấy chiếc xe ra vào.
Cả trái tim Hạ Sơ đập thình thịch không theo quy tắc, giống như cách tiếng mưa rơi rào rạc, có thể nghe tiếng khẩu hiệu của binh lính và âm thanh khuếch đại qua loa của lãnh đạo, còn có thanh âm mạnh mẹ của Lương Mục Trạch đang cao giọng kêu cái gì. Mưa rơi vào trên mặt của anh, híp mắt tránh cho nước mưa lọt vào trong mắt, cánh tay mạnh mẽ quơ múa trong mưa, lưu loát leo lên một chiếc xe tải quân dụng, sau đó càng lúc càng xa ở trong cơn mưa lúc nửa đêm, từ từ biến mất không thấy gì nữa. . . . . .
Không thấy?
Hạ Sơ giống như bị một đôi bàn tay bóp chặt cổ họng, thấy khó thở, trong lòng vô cùng khó chịu, khẩn trương, tay chân không tự chủ đổ mồ hôi lạnh.
Chợt ngoài cửa sổ có một ánh sáng xẹt qua, chiếu lên gương mặt trắng bệch của Hạ Sơ, tiếp theo là tiếng sấm điếc tai đùng đùng lăn qua bầu trời. Hạ Sơ giống như con thỏ sau khi bị giật mình, nhảy lên tới cửa, tiện tay cầm lên cái chìa khóa trên khay trà và cây dù cạnh cửa, không để ý đang mặc áo ngủ và cái chân phải bị thương, mở cửa chính ra liền nhảy ra ngoài.
Cô rất nóng lòng, cô không xác định lúc này đi ra ngoài có thể gặp anh một lần hay không, nhưng đáy lòng vẫn có thanh âm mãnh liệt nói "Đi đi đi đi" liên tục. Trong vô hình giống như có một đôi tay đẩy cô từng bước từng bước tới bên cạnh anh, muốn tiễn anh đoạn đường, muốn nói cho anh biết mọi việc cẩn thận.
Mưa càng xuống càng lớn, Hạ Sơ thật vất vả đi tới cửa hiên lầu một, cây ngô đồng trong sân làm như bị yêu ma nhập vào thân, bay loạn ở trong mưa to gió lớn, giống như chiêu hồn. Hạ Sơ mở cây dù, không để ý gió lớn tùy thời sắp sửa thổi cô bay đến nơi không thể xác định, cắn răng xông vào trong mưa.
"Hạ Sơ! Hạ Sơ! Em mau trở lại. . . . . ."
Nghe có người kêu tên của mình sau lưng, Hạ Sơ có chút gian nan quay đầu lại, nhìn thấy cô gái đứng dưới cửa hiên, không thấy rõ vẻ mặt trong màn mưa, tiếng mưa rơi khiến thanh âm của cô nhỏ đi.
"Chị dâu, em đi ra ngoài xem một chút, lập tức sẽ trở lại."
Cô gái dưới cửa hiên không chờ nữa, xông ra màn mưa, chạy nhanh vào dưới cây dù của Hạ Sơ. "Em điên rồi? Mưa lớn như vậy, trên chân còn có vết thương đấy."
"Bọn họ muốn đi, em đi tiễn anh ấy, rất nhanh sẽ trở lại, không có chuyện gì." Hạ Sơ nắm cán dù, hắng giọng kêu ở trong mưa. Mưa rất lớn, cho dù có cây dù, trong nháy mắt hai người đều bị xối ướt đẫm.
"Dù bây giờ em có thể chạy đến cửa, bọn họ cũng đã đi, Hạ Sơ, em không đuổi kịp, trở về đi thôi."
Sấm sét nảy ra, mưa gió có khuynh hướng lớn hơn, Hạ Sơ nhìn phương xa đen thùi lùi, lẩm bẩm nói: "Không kịp sao? Đúng vậy, động tác của em quá chậm. . . . . ."
"Trở về đi thôi, nghe lời."
Vị chị dâu mà Hạ Sơ gọi này, chính là người yêu của trung đội trưởng ở dưới lầu nhà của Lương Mục Trạch, hơn ba mươi tuổi, làm giáo viên trung học ở thành G, có một bé trai 7 tuổi hết sức đáng yêu. Đã bắt đầu nghỉ hè, Vương Nghiên làm giáo viên nên có kỳ nghỉ dài, cô dẫn cont rai lên núi thăm người thân, đây hình như đã là thói quen hình thành nhiều năm.
Vương Nghiên bảo Hạ Sơ đến nhà cô lau khô tóc và nước mưa trên người, còn nấu canh gừng. Dù là ngày hè, gió lớn thổi mạnh mưa to rơi xuống, cũng rất dễ cảm.
"Cám ơn chị dâu." Hạ Sơ nhận lấy khăn lông khô lau tóc.
"Không có gì." Vương Nghiên cười cười, ngồi trên một nửa kia của ghế sa lon, trong tay cũng cầm một cái khăn lông, "Lần đầu tiên như vậy đúng không?"
"Cái gì?"
"Lần đầu tiên nghe thấy bọn họ kéo báo động khẩn cấp tập họp thi hành nhiệm vụ."
Hạ Sơ gật đầu, hiện tại nghĩ tới "Xúc động nhất thời" vừa rồi, lại cảm thấy hơi xấu hổ. Vậy không phải càng thêm làm cho người ta hiểu lầm sao? Sao cô lại dầm mưa xông ra ngoài như thế chứ?
"Quen là tốt, aizz." Vương Nghiên than thở, "Bọn họ đi như vậy, không biết lại mất bao lâu, chị thấy, chị nên dẫn con trai đi về thăm ông nội bà nội ông ngoại bà ngoại của con rồi."
"Phải thật lâu sao?"
Vương Nghiên lắc đầu, "Không biết, phải đi, chống lũ là một nhiệm vụ dài kỳ."
Không biết cô có thể chờ đến Lương Mục Trạch trở lại hay không? Vết thương trên chân, hình như cũng sắp lành rồi, Hạ Sơ khỏe mạnh rồi, không có gì lý do ở lại trên núi không đi. Mặc dù cô không muố