Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341567
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1567 lượt.
hưng ngộ nhỡ thì sao?
Những thuốc bao tử kia bị anh nắm chặt, cô biết bao tử anh không tốt, cho nên bất chấp nguy hiểm tới đưa thuốc sao? Một khắc kia, anh biết được, cô gái Hạ Sơ mà anh không để tâm này đã hoàn toàn chiếm đoạt tim của anh.
Không biết, lúc này cô đang làm gì? Có phải ôm Nhị Miêu ngủ say sưa? Thậm chí, chảy nước miếng. . . .
Trời đã sáng, các đội viên ngủ say cả đêm đều tinh thần phấn chấn, tràn đầy lực lương. Thoa cải dầu lên, Lương Mục Trạch hạ lệnh bắt đầu hành quân. Mục tiêu của bọn họ hôm nay là đại đội đặc chủng của Hồng Quân. Mấy tiểu tử càng thêm hưng phấn, tiêu diệt hết những quân khu khác không kỳ quái, có thể tiêu diệt hết đại đội đặc chủng của Hồng Quân, mới xem như bản lãnh thật sự.
Đoàn xe tăng của Hồng Quân, chỉ cách đại đội đặc chủng hơn mười cây số. Xe tăng ra ra vào vào đoàn nhiều, bọn họ nhân cơ hội ép buộc một chiếc xe tăng, trực tiếp lái đến đại doanh bộ đội đặc chủng. Diệt xe tăng không dễ dàng, nhưng dùng xe tăng diệt đại đội đặc chủng thì rất đơn giản. Đây chính là vì sao Lương Mục Trạch nói kết nối đoàn xe tăng và đại đội đặc chủng.
Diễn tập tiến hành đến hiện tại, đại đa số người ngựa của đại đội đặc chủng đều ở phía trước tác chiến. Chỗ đóng quân không có nhiều người, nhưng đều là lãnh đạo canh giữ hang ổ của đại đội đặc chủng, đại đội đặc chủng sẽ như rồng mất đầu, không khác với diệt môn bao nhiêu.
Trước khi tập kích đoàn điều tra, Tiếu Đằng từng vơ vét tới hai bộ trang phục rằn ri của Lam Quân, lúc này lại có tác dụng.
Lúc đó diễn viên giỏi nhất của đại đội đặc chủng - Tiếu Đằng mặc giáp trụ ra trận, chân cà nhắc, dìu dắt mà đi tới với Điền Dũng. Vừa vặn đụng phải một chiếc xe tăng của Hồng Quân, hai người nhìn nhìn, buồng lái chỉ có hai người, lực chiến đấu quá yếu. Tiếu Đằng tỏ vẻ mặt đưa đám nói mình bị thương, chiến sĩ xe tăng thấy là người mình, rồi tốt bụng đưa bọn họ một đoạn. Nhưng bọn họ không biết, hành động lần này không thể nghi ngờ là dẫn sói vào nhà.
"Ai vậy?" Hạ Sơ đang ở trong lều giúp chuẩn bị thuốc men, nghe vậy liền mặc áo trắng lao ra lều.
"Không biết, ở cửa đó, cô tự đi xem đi."
Người tới, cô không biết, là một Hạ sĩ, anh nói anh ở đại đội đặc chủng. "Xin chào bác sĩ Hạ, Đổng đại đội trưởng bảo tôi tới tìm ngài."
"Tìm tôi làm gì? Đại đội trưởng mắc bệnh?" Hạ Sơ đón mặt trời, híp mắt lại, hơi khẩn trương hỏi.
"Không có không có, đại đội trưởng không có việc gì, anh chưa nói tìm ngài có chuyện gì , chỉ bảo ngài đi qua một chuyến, anh ấy ở bên kia." Nói xong chỉ chỉ xe jeep cách đó không xa.
"Anh chờ một lát, tôi trở về lấy ít đồ." Hạ Sơ nói xong, chạy như bay vào lều xách hòm thuốc lên.
Hạ Sơ được an bài ngồi ở ghế phụ, Lý Chính Ủy tỏ vẻ ôn hòa với cô, hỏi cô có phải không thích ứng cuộc sống trong núi hay không, ăn ngon ngủ ngon hay không, còn nói anh và lão Đổng sẽ đến bộ đạo diễn để họp. Mà Đổng đại đội trưởng thì ngồi nghiêng ở ghế sau, o o ngủ thật ngon, từ sau khi Hạ Sơ lên xe vẫn chưa từng tỉnh.
Bộ đạo diễn. Hạ Sơ bắt đầu thấp thỏm trong lòng. Nghĩ tới, có thể bị thấy mặt liền hơi sợ.
Trong lúc lắc lư, Hạ Sơ cũng buồn ngủ. Tới chỗ dừng xe, cô mới mở đôi mắt mông lung ra. Nhìn bộ đạo diễn cũng lớn cỡ những quân khu khác. Mặc dù cái mông bị xốc đau, nhưng cô vẫn không muốn xuống xe, tài xế đi xuống hút thuốc lá, Hạ Sơ liền vặn vẹo uống mông trong không gian hẹp ở ghế phụ, hóa giải mệt nhọc.
Đổng Chí Cương và Lý Chính Ủy tiến vào lều chính của bộ đạo diễn, Phó Tư Lệnh Từ ở quân khu G tán dương các anh không dứt, nói bọn họ là niềm kiêu ngạo của bộ binh bộ đội đặc chủng Trung Quốc, là niềm kiêu ngạo của bộ binh Trung Quốc. Tướng quân Hạ Quang Viễn Phó Tư Lệnh ở quân khu N cũng phụ họa đồng ý theo, nói biểu hiện của bọn họ thật ưu tú, mặc dù quân khu của mình có chút thua kém, nhưng bọn họ đích xác là niềm kiêu ngạo trong quân, rường cột quốc gia.
Nói chuyện mốt lát, Đổng Chí Cương cọ đến trước mặt Hạ Quang Viễn, toét miệng cười, "Cựu Liên Trưởng, đã lâu không gặp."
Hạ Quang Viễn là liên trưởng cũ của Đổng Chí Cương, Hạ Quang Viễn cũng là liên trưởng đầu tiên của anh khi tham gia quân ngũ. Ngày đó Hạ Sơ đến trên đê lớn, Đổng Chí Cương nói cô quen mặt, thật không phải là làm quen, lúc cô trầm mặt không cười, thần sắc nghiêm túc có phần giống Hạ Quang Viễn. Anh từ trước đến giờ là người không giấu lời trong bụng, chống lũ trở về liền gọi điện đến nhà Hạ Quang Viễn, điện thoại tất nhiên không phải Hạ Quang Viễn nghe. Sau khi tự giới thiệu với Lan Tử Ngọc, Đổng Chí Cương liền thẳng thắn nói: "Chị dâu, có phải ngài có một cô con gái ở bệnh viện quân khu G, tên là Hạ Sơ?"
Thanh âm của anh vốn lớn, lại nói gấp nên khiến Lan Tử Ngọc bị sợ, còn tưởng rằng Hạ Sơ xảy ra chuyện, nức nở gấp gáp hỏi Hạ Sơ thế nào.
Đổng Chí Cương có thể ý thức được mình nói chuyện hơi thẳng, giọng điệu hơi mạnh, liền giải thích lần nữa. Lúc này Lan Tử Ngọc mới yên lòng lại. Bà kể chuyện của Hạ Sơ với Đổng Chí Cương, cũng xin anh có cơ hội hãy g