Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341829
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.
sức, bèn đưa máy tính trên tay cho Tống Thư Ngu: “Anh vào trong nhà ngồi trước đi”.
“Để tôi thử xem nào.”
“Không cần”, cô liếc mắt nhìn ngón tay thon dài của anh, thật không thể chịu nổi, “Lần trước đến xem nhà cũng thế này”. Chân đạp cửa chống trộm, tay vận hết sức bình sinh, hít một hơi thật sâu. Rầm, chìa khóa rút được ra, cô té ngửa ra sau: “Lão Tống, á á…”.
Tống Thư Ngu nhanh tay nhanh mắt, ôm chầm lấy cô.
“Đã bảo để tôi…”
“Để anh ngã ra đấy tôi đỡ làm sao được, người to cao vạm vỡ thế này…”
Cửa nhà đối diện hé mở: “Cô Hà, hôm nay chuyển…”.
Tâm My gượng cười, giằng khỏi vòng tay của lão Tống, “Vâng, cô Lý, sau chắc sẽ phiền cô nhiều ạ”.
“Không có gì, hàng xóm cả, cần giúp gì cứ nói nhé. Hai người… sống chung?”
Tâm My nhìn lão Tống một cái, tên kia mặt như vừa xem hài kịch, cô cười thất kinh rồi xua tay: “Không phải không phải, tuyệt đối không phải, cháu đảm bảo không phải”. Nhà ở khu công an có cần cảnh giác cao thế này không? Để hy vọng cho phồn vinh và ổn định à?!
“Sao ban nãy anh không nói gì?”
“Nói cái gì? Chẳng phải cô giải thích rồi sao?”
“…”
“Có mỗi cái ghế thôi à?”
“Anh ngồi là được rồi, tôi đi dọn dẹp cái đã.”
“Tiền thuê với tiền đặt cọc đóng rồi có còn tiền tiêu không?”
“Có, bố tôi có quỹ riêng.”
“Dọn dẹp một lát tôi đưa cô đi mua đồ, cái giường này chốc gọi người đến vứt nó đi. Tiểu Uyển nói đưa Đậu Đinh đi nhà trẻ, lát tới ngay.”
“Được…. Cái gì thế này?”, con ngươi Hà Tâm My lồi ra rồi mau chóng thụt lại.
Lão Tống như làm ảo thuật, ngón tay móc ra chiếc quần lót đàn ông, còn là kiểuHawaii, quần hoa màu cam. Hất tới khua lui trước mặt Hà Tâm My, khua tới mức tim Tâm My nhảy loạn xạ.
“Phơi ở ban công, chống trộm chống cướp chống yêu râu xanh.”
Lấy vợ chỉ cần coi mặt
là quyết sách đầu tư gay go nhất
Hà Tâm My giương mắt nhìn chiếc quần lót sặc sỡ mà mặt thộn mất năm mươi chín giây, đến lúc ngẩng đầu chỉ hỏi đúng một câu: “Anh đã giặt chưa đấy?”. Tống Thư Ngu mặt kiểu Cô bị trúng gió đấy à: “Tôi cố tình chạy đi mua cho cô đấy”.
“Cái màu này…”
“Màu nâu phơi lên ai nhìn thấy cho được?”
Người đứng trước rút ra một tệp hóa đơn lật vài trang xem xét, “Đúng rồi, đường XX số OO phòng 102”.
Tâm My cầm tờ hóa đơn, thấy người thanh toán Thường Tuệ, tâm trạng rớt xuống tận đáy vực, “Đúng rồi, mời vào”.
Hai tên nhóc lắp tivi, điều hòa xong đâu đấy liền cáo từ, Tâm My ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng như nhà sư đang ngồi thiền.
Tống Thư Ngu đứng khá lâu, không biết làm thế nào liền nói: “Đầu ngón tay có gì hay mà nhìn?”.
Cô ngẩng mặt ngước nhìn, mắt ánh lên vẻ thành thực: “Mẹ không cần tôi nữa phải không?”.
“Nói gì thế? Không cần mà lại gửi đồ đến thế này à?”
“Thế chẳng phải muốn tôi cứ yên tâm mà sống, khỏi cần phải về nhà nữa”, cô lại cúi đầu, “Tôi đã khiến bà quá thất vọng”.
Anh ngồi xuống trước mặt cô, mấy lần định đưa tay nhưng sau cùng lại đặt lên gối mình.
“… Có cố gắng thế nào cũng không làm bà hài lòng, sống vô ích hơn hai mươi năm, tốn cơm tốn gạo.”
“Làm bọ gạo cũng là một thứ hạnh phúc.”
“Tống cá trê, không khiến anh an ủi tôi kiểu đó.”
“Thế muốn tôi làm thế nào?”
“Đáng ra phải nói, cô là mỹ nữ siêu cấp vô địch vũ trụ, hiện giờ tiềm năng vẫn chưa được phát huy, rồi sẽ có một ngày bừng sáng cả hành tinh, hào quang nhất định sẽ khiến cả thế gian lóa mắt… Nhìn tôi làm gì?”
Lão Tống ánh mắt đăm chiêu: “… Sorry, tôi là nghệ thuật gia, ngắm nhìn mỹ nhân là công việc của tôi”.
Tâm My lao đi: “Đừng có chắn đường, tôi phải tìm chỗ… Ọe”.
Tất cả mọi thứ không có gì quan trọng bằng việc chuyển nhà và lắp mạng mới.
Trên tivi, cô MC Tiểu S với tràng cười không ngớt, giọng Thái Khang Vĩnh dồn dập gấp gáp. Lần đầu tiên Tâm My xem tivi một mình, phát hiện thấy việc trong nhà không có tiếng người thật đáng sợ, thế nên việc đầu tiên khi về đến nhà là bật tivi.
Cô nằm bò trên giường cười ha ha với chiếc máy tính, lúc vào trong phòng chat mới lộ mặt đã bị xâu xé một trận, bạn bè lũ lượt trách cô có người yêu là mất hết nhân tính, yêu đương vào quên hết chị em.
Cuối cùng cô cũng có thời gian đánh một hàng chữ: Đã trở về tình trạng độc thân.
Mọi người yên lặng hồi lâu, thái độ thay đổi chóng mặt, lần lượt những lời động viên an ủi kéo câu nói của cô xuống tít phía dưới, trên màn hình không còn trông thấy nữa.
Tâm My hỏi gần đây trên diễn đàn có gì hay ho không.
Latte nói mấy hôm trước có người post bài “Con gái nhà giàu thật đáng thương”, kết quả là tất cả mọi người công kích, người có lời lẽ kịch liệt nhất là Shin. Latte nói bình thường tên Shin nhất mực “điềm tĩnh”, có vẻ luôn sâu xa khó lường nói câu nào trúng câu đó, không ngờ đến mắng người cũng ghê gớm ra trò như thế.
Tâm My bắt đầu hào hứng: Để mình xem xem.
Latte: Sức chiến đấu của chủ thớt quá yếu, đã biến rồi. Cậu thử tìm một chút, chắc đã trôi xuống trang năm trang sáu rồi đấy.
Gấu hung bạo: O(∩_∩)O ha ha ~~