Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341796
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.
lớn gấp đôi người. Vừa trông thấy họ cậu bé lặng đi, cùng lúc đó phân khích chạy lại toan nhảy lên người Tống Thư Ngu, nhưng nghĩ quần áo mình bẩn, em dừng lại, la lớn: “Chú Tống”.
Cậu bé này nhìn đâu giống một đứa nhỏ mười một mười hai tuổi, thân hình yếu ớt như một cậu nhóc tám chín tuổi ở thành phố nhưng trên mặt lại hằn lên những nếp nhăn cùng ánh mắt trầm buồn như một người trung niên. Mãi đến khi gọi Tâm My tiếng “chị”, mới thấy trên khuôn mặt lấm lem bùn đất của cậu bé lộ vẻ xấu hổ, thứ duy nhất phù hợp với tuổi của cậu.
Bữa tối ăn cháo ngô cùng dưa muối, một đĩa nhỏ thịt muối chủ nhà chẳng dám động đũa. Em gái Tiểu Sơn trên tay cầm chiếc bát mẻ và cháo vào miệng, mắt tròn xoe nhìn Tâm My. Cô thấy sống mũi mình cay, miếng thịt muối trong bát gắp hết lại cho cô bé.
Ăn cơm xong, bố Tiểu Sơn trong nhà ho khù khụ, còn mẹ cậu bận tới bận lui. Phía cổng vườn đã tập trung rất đông trẻ con, bi bi bô bô tiếng địa phương, đứng chật cứng cả cổng nhưng bẽn lẽn chẳng ai dám bước vào. Tống Thư Ngu vẫy tay, một bó bút sáp đầy màu sắc được phát gần hết, lũ trẻ cười hi hi dần tản ra như bầy khỉ con.
Tiểu Sơn hào hứng bày một đống đồ ra cho Tống Thư Ngu xem, một xấp giấy dày tất cả đều được vẽ bằng bút chì, chú trâu cày ruộng, màn sương xen lẫn tia sáng trên những thửa ruộng bậc thang, cô em tập đếm đầu ngón chân, chú chó già què chân trong làng... Những bức vẽ mới đáng quý biết bao, còn có cả chữ ký phía dưới góc tranh.
“Cháu trốn dưới gầm giường mấy tháng đấy, bị mẹ trông thấy lại ăn đòn cho xem”, cậu bé ngoái đầu nhìn, thì thầm nói.
Tống Thư Ngu lật giở từng trang ngắm nhìn thật kỹ, vừa xem vừa gật đầu mỉm cười. Rồi anh lấy hết đồ trong túi ra, đứa nhỏ thốt lên kinh ngạc, rờ tay lên hộp màu nước, rồi cẩn thận nhìn khắp một lượt, khi ngẩng đầu ánh mắt rạng rỡ: “Chú Tống, đều là của cháu ạ?”.
Tống Thư Ngu gật đầu, “Truyện tranh là để cháu ngắm chơi thôi”, anh đưa ra hai bộ ảnh tuyệt đẹp, “Cái này sẽ dạy cách vẽ người làm sao cho đẹp”.
Cậu bé gật đầu lia lịa, nét cười hiện lên sâu thẳm trong ánh mắt ngây thơ hồn nhiên đó.
“Tống Thư Ngu, đã ngủ chưa?”
“Chưa.”
Chưa đến tám giờ tối nhưng tất cả đã đi nằm, Tiểu Sơn vào ngủ cùng bố mẹ, để lại một chiếc giường trống. Tâm My đành phải chen chúc cùng Tống Thư Ngu trên chiếc giường rộng chưa tới chín mươi phân.
“Còn nói mệt lắm, sao không ngủ?”, Tống Thư Ngu hỏi.
Cô không ngủ được vì sợ có muỗi, sợ mùi dầu trên chăn, sợ mùi chuồng lợn ngoài kia. Hơn tất cả những lý do kia là cô sợ đứa nhỏ chỉ với chiếc bút chì mà có thể vẽ được tất cả cảnh sắc nơi đây bằng tình yêu và thổi vào đó linh hồn sống động tưởng chừng sẽ mãi bị chôn vùi.
“Chân còn đau?”, anh ngồi dậy, nhấc một bên chân cô.
“Làm gì vậy?”, Tâm My hoảng hốt rụt lại.
Anh lấy sức ấn xuống, “Móng heo lắm thịt thật”.
Cô bĩu môi đang định nói không cần, bàn tay anh đã nắm chặt cổ chân bắt đầu xoa bóp.
Mặt Tâm My bỗng nóng ran, thì thào nói: “Thôi đừng” nhưng nghe ra lại như tiếng đang rên rỉ.
“Đau, đau, anh nhẹ tay chút.”
Anh dùng lực giảm dần.
Dưới ánh trăng, từng đường nét góc cạnh trên gương mặt anh thật hiền hòa. Trong đêm khuya tĩnh lặng có tiếng ho khe khẽ phía trong nhà vọng lại, có tiếng côn trùng mùa hạ trong cỏ rả rích kêu đêm, xa xăm có tiếng chim vỗ cánh frên không.
Cô toan mở miệng nói: Lão Tống, em nhận ra mình đã yêu anh.
Tống Thư Ngu nhanh hơn cô một bước: “Hồi còn nhỏ, anh vẽ cũng rất giỏi”.
“Hả? Còn lâu mới tin!” Tâm My cứ ngỡ người như lão Tống thì làm gì có tuổi thơ, thế mà còn biết vẽ tranh sao? Tống Thư Ngu mỉm cười rồi tiếp tục: “Có lẽ em vẫn chưa biết bố anh là ai”.
Anh nói một cái tên, khiến Tâm My càng kinh ngạc: “Tống... đó là bức tranh bán.. anh cũng biết giấu chuyện thật”.
“Nên anh mới nói mình biết vẽ, em tin chưa? Hồi hai tuổi, anh đã leo lên giá vẽ nghịch bút lông”, anh mỉm cười tự đắc.
Tâm My không nói, nín thở đợi nghe anh kể tiếp, trong tiềm thức cô nhận ra rằng lần này là cơ hội hiếm có mà tên đại ma đầu Tống Thư Ngu dốc bầu tâm sự.
“Không phải vì chuyện sau này, có lẽ giờ anh cũng sống cả đời bằng những bức họa đó.”
“Sau này làm sao?”
“Sau này bố anh do học vấn không cao danh tiếng không lớn, chẳng may làm cho cô học trò bụng bự. Kết quả anh trai anh theo bố, còn anh theo mẹ tìm về ông ngoại.”
“... Hết rồi à? Sau này sao nữa?”
“Sau này? Sau này là thế thôi”, Tống Thư Ngu đặt chân cô xuống, đổi sang chân kia, “Nói toạc móng heo thế em vẫn chưa hài lòng?”
Thời gian dài sống ở Tân Giang, Tâm My lu xìu cảm giác như hàng vạn năm qua mình bị lừa dối, tức giận nói: “Tống cá trê, anh đem con bỏ chợ thật xấu tính, kể được hai câu thế là xong, có phải thích trêu ngươi không?”.
“Vậy em muốn biết điều gì?”
“Khi ấy anh bao tuổi? Còn nữa mẹ anh ly hôn rồi tới nhà ông ngoại nên anh mới biết Tần chuột cống? Còn nữa, bây giờ anh trai với bố anh sao rồi? Anh trai anh đẹp trai không?”
“Hệt như bà tổ trưởng tổ dân phố”, anh quẳng chân cô xuống, “Đi ngủ”.
“Tên thái giám đem con bỏ chợ!”, cô tức tối.<