Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.
ầu lại nhìn, ranh con đang cúi đầu sắp xếp tủ giày, buông một câu: “Còn quên một chuyện, đám cưới phải mời bố anh, mẹ anh không có ý kiến, nhưng anh nghĩ hay thôi, hẹn ông hôm sau đi ăn, báo cáo một tiếng là được”.
Tâm My nghển cổ, ngước nhìn khuôn mặt cứng như đá của anh: “Tống cá trê...” đứng lên toan ôm anh, anh liền cười trước, đoạn nói: “Lần này có em đi, chúng ta ăn cho ông khánh kiệt!”.
Ông bố hư hỏng của Tống Thư Ngu không có vẻ hèn hạ xấu xa như Tâm My tưởng tượng, ngược lại gầy guộc, rất có phong thái người xưa.
Mấy ngày nay, loáng một cái cô bước chân vào thế giới của anh nên có phần chưa thích ứng kịp. Bố mẹ đã ly dị của anh, người anh lạnh lùng như hòn đá, còn cả gia đình mới xây dựng sau ly hôn của bố mẹ anh...
Cô vốn nghĩ rằng khi bố mẹ ly hôn có lẽ con cái sẽ mang trong lòng nỗi day dứt, giống như mẹ chồng cô vì có nhiều thời gian ở bên Thư Ngu, bố dượng của anh lại mang tính khí trẻ con, hai người họ còn hòa hợp, nhưng khi mẹ chồng đối diện với anh trai của Thư Ngu, hình như luôn có nỗi thương tâm khó nói thành lời, đến nụ cười cũng thấy gượng ép.
Thế nhưng, trước mặt ông bố chồng thế này, cô cũng chẳng thể cảm nhận được thứ tình cảm nên có giữa con người với con người dù chỉ chút ít.
Lúc dùng cơm, cô chỉ nhớ không khí ầm ĩ ở đó. Em trai em gái cùng cha khác mẹ của Tống Thư Ngu đều đã kết hôn sinh con. Mấy đứa tiểu yêu chạy quanh bàn ăn, ầm ầm náo loạn, tiếng người lớn quát mắng, Tâm My cảm thấy hình như Tống Thư Ngu và bố anh không hề nói với nhau dù chỉ một câu chân tình.
Chẳng trách khi cô nói cảm giác đường đột khi bước vào thế giới của anh, anh mím chặt môi, một lúc sau mới bảo đó cũng chẳng phải thế giới của anh.
Anh đối với bố của anh chỉ như một người qua đường.
Bà Hà sau hôm tâm sự hết những chuyện đã qua cho Tâm My nghe, mấy lần cứ nhắc đi nhắc lại bố cô là người tốt. Mẹ nói bố là đàn ông, từng phạm sai lầm, nhưng là một người bố tốt nhất trên đời.
Tâm My không phải người hồ đồ. Mẹ nhẫn nhịn bao nhiêu năm không nói, trừ phi sợ cô còn quá nhỏ, không có cái nhìn và đầu óc chín chắn để xử lý vấn đề của gia đình. Nếu không vì cô và mẹ xích mích, không vì bệnh của mẹ cô, thì có lẽ cô mãi mãi không có cơ hội biết được giai đoạn lịch sử đó.
Cô phận làm con, không có tư cách đánh giá lựa chọn của mẹ cô là đúng hay sai. Tai ương ngày ấy nếu đổi lại là cô, ly hôn là điều chắc chắn. Cô luôn tin rằng người mạnh mẽ thực sự phải như bà mẹ chồng mình, dũng cảm đối diện với cuộc hôn nhân thất bại... Quan điểm này cô đã nói không biết bao nhiêu lần trên diễn đàn. Nhưng sau cuộc tụ họp gia đình không ra đầu cuối kia, những điều cô vốn tin bắt đầu rạn nứt.
Gan cật khạc nhổ đâu phải dễ, nuốt đắng khó tránh khỏi cau mày. [Đại báo phụ mẫu ân trọng kinh.'>
Hoặc giả phải đợi sau khi cô làm mẹ, mới hiểu được ý nghĩa của việc hy sinh vì con.
Lặng ngắt như tờ, xe chạy trong đêm phồn hoa của Tế Thành.
Tâm My nhìn mãi sang bên cạnh người sắp gắn với mình cả cuộc đời, từng gang tấc góc cạnh, ánh mắt sắc bén hơn thường ngày...
“Tống cá trê, em dựa vào anh chút được không?”, giọng cô đến bản thân nghe còn thấy lạ, dịu dàng chưa từng có.
Anh dịch ra phía ngoài xe, xoay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm không còn thấy nữa, chỉ còn sự quan tâm: “Không khỏe à?”.
Cô phụng phịu lắc đầu, dang đôi tay hướng về phía anh.
Sắc mặt anh như dò hỏi.
“Từ lúc đi ra không thấy anh nói câu nào. Buồn lắm phải không? Để em ôm cái nào.”
Anh như lặng đi trước sự nghiêm trọng hóa vấn đề của cô, mang vẻ tươi tắn, anh nói: “Đột nhiên dịu dàng thế không giống phong cách của em”.
Tâm My không nói gì, không khí trong xe tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng gió lùa qua. Anh thu lại nụ cười, mặt không biểu cảm.
“Tống cá trê, sau này em có chuyện gì không vui, anh giúp em vơi đi nỗi buồn, anh có chuyện gì, em cũng như vậy.”
Anh cười, giọng nói khản đi, tiếp đó, khóe môi hơi ran: “Ranh con”.
“Ranh con”, anh vùi mặt vào mái tóc trên vai cô, tiếp tục cười mắng. Cánh tay dang rộng ôm chặt lấy cô từ phía sau.
Tiếng tuýt tuýt, có người đứng ngoài xe.
Cả hai cùng ngẩng đầu, Tống Thư Ngu kéo cửa xe, bên ngoài lộ ra gương mặt to đen: “Cái gì thế này? Không hiểu biển cấm đỗ là gì hả?”.
Lúc này anh vẫn đang ôm cô! Tâm My đẩy Tống Thư Ngu ra, người đàn ông đứng ngoài vẫn đang lầm bầm về hành vi không đẹp giữa đường.
Tống Thư Ngu lập tức quay người, mở cửa bước xuống, vội cúi đầu nói chỉ là hiểu nhầm với người đàn ông.
Dưới ánh đèn đường khiến cô trông thấy rõ, lòng thầm rủa: Ôi trời! Vận đen đã đến. Cô và Tống Thư Ngu bốn mắt nhìn nhau, có vẻ như anh cũng nhận ra, chính là chú cảnh sát giao thông lần trước bắt họ phất cờ!
“Thanh niên về nhà mà ân ái, có phải lại muốn bổ túc kiến thức giao thông nữa không? Giấy tờ đâu đưa đây, à, lại là hai người.”
Trời ơi, xin đừng bắt chúng con cầm cờ lần nữa.
Tâm My thầm than, rối rít mở miệng cùng Tống Thư Ngu...
“Chúng cháu sắp kết hôn rồi, chú tha cho chúng cháu lần này được không?”
“Chú, chúng cháu mời chú ăn kẹo mừng!”