XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Em Đến Tận Trời

Sủng Em Đến Tận Trời

Tác giả: Đan Phi Tuyết

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 134883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/883 lượt.

ượt qua nhiều lắm năm tháng, Hà Phi không khỏi có chút phiền muộn. “Không thể học ở Đài Loan sao?”
Ai ngờ nói ra một phen này, Ôn Hà Phi chẳng những không có cảm động, ngược lại sững sờ ở trước bàn, vẻ mặt không hiểu trợn mắt nhìn khuôn mặt gầy của bạn trai.
Là đèn sáng quá sao? Tại sao khuôn mặt của hắn bỗng nhiên lại chói mắt như vậy?! Lời nói của hắn thờ ơ dửng dưng, nghe vào tai nàng từng chữ từng chữ như dao đâm. Hà Phi mắt gợn sóng, trong mắt nổi lên lửa giận cuồn cuộn. Công việc nàng nhiệt tình yêu thích hóa ra trong mắt hắn là một phân bé nhỏ không đáng kể, mà của nàng nhiệt huyết, hắn xem ra là cỡ nào buồn cười.
Hà Phi nắm chặt dĩa ăn trong tay, bình tĩnh nhìn lại hắn, gằn từng tiếng nói vang lên hữu lực. “Em chưa từng tính kết hôn liền nghỉ việc, hơn nữa ——”
“Em tốt nhất nhanh chút làm visa ——” hắn ngắt lời nàng. “Nếu chậm, sẽ không kịp cùng anh ra nước ngoài. . . . . .”
Loại thái độ thích ngắt lời người khác này của hắn thực làm Hà Phi nổi giận, nàng hơi lộ vẻ không kiên nhẫn, sắc mặt càng khó xem. “Em làm sao có thể yên tâm để bà ngoại một mình ở Đài Loan, em ——”
“Vậy em cứ yên tâm anh một mình ở nước ngoài?” Lại một lần nữa ngắt lời nói, không biết Hà Phi đã vốn tức giận, lại còn đổ thêm dầu vào lửa. Hắn to tiếng. “Anh là bạn trai của em a!” Hắn là con một được người nhà sủng ái yêu chiều, chịu không nổi nhất là cảm giác bị người bỏ qua, hắn nghĩ phản bác là đương nhiên, lại không biết nghe vào tai Hà Phi lại thấy hắn ích kỷ đến cỡ nào.
Hà Phi mặt rét lạnh, trừng mắt hắn. Tốt lắm, lần thứ hai hắn lại ngắt lời nàng. Hà Phi nheo mắt, mắt hạnh bốc hỏa, nghiến răng nói: “Từ Thiếu Khâm, đây là hai chuyện khác nhau.” Người khác có thể không rõ tình cảm nàng cùng bà ngoại, nhưng hắn. . . . . . Hắn có thể nào không hiểu, đó là người thân duy nhất nàng còn trên đời a!
Từ Thiếu Khâm sắc mặt u ám, nóng nảy phát cáu, hầm hầm ném dao nĩa: “Chẳng lẽ em không sợ anh thay lòng đổi dạ?” Thật là kỳ quái a, nữ nhân bình thường nghe thấy bạn trai muốn ra xuất ngoại, không đều quýnh lên khóc lóc luyến tiếc sao? Hắn trừng mắt nhìn Hà Phi vì tức giận mà mặt phi hồng, cơn tức cũng nổi lên. Nàng nhưng lại chính là để ý bà ngoại của nàng, công việc của nàng? Vậy coi hắn là cái gì!
Bọn họ phẫn nộ trừng mắt lẫn nhau, Hà Phi thở sâu, dằn lòng giải thích, hi vọng hắn có thể thông cảm.
“Em không thể nghỉ việc được. Tổ trưởng cùng tổng giám đốc thực coi trọng em, em làm sao có thể nói nghỉ là nghỉ được.” Nàng nghĩ đến Lương Chấn Y, hắn luôn luôn bất quản, nhưng cuối cùng lại luôn đúng lúc giúp đỡ nàng, không, nàng không thể làm hắn thất vọng. Từ Thiếu Khâm nghe xong, càng phát hỏa lớn.
“Em cảm thấy thực xin lỗi bọn họ, thế là bọn họ quan trọng hay là anh quan trọng? Bất quá là một phần công tác, phóng nhiều tình cảm như vậy có quá không?” Sao lại ngốc như vậy a?
Tính nhẫn nại của Hà Phi đã muốn sắp dùng hết, nàng mặt cứng ngắc phẫn nộ nói: “Đối với công việc của em em thật rất nghiêm túc, em hi vọng anh có thể ——” thấy Từ Thiếu Khâm há mồm muốn ngắt lời nàng, Hà Phi phát điên, quăng dao nĩa đột ngột rít gào: “Tôi còn chưa nói xong –”
Loảng xoảng! Nhân viên phục vụ đi ngang qua bị Hà Phi thình lình một tiếng rống giận giật mình đến nghiêng đổ đồ uống, cốc rơi xuống đất, phát ra tiếng vang chói tai, ngay lập tức cả nhà hàng nhìn về phía bọn họ. Hà Phi mặt đỏ lên, chạy nhanh xin lỗi nhân viên phục vụ kia.”Này. . . . . . Thực xin lỗi. . . . . .”
Từ Thiếu Khâm trách nàng. “Thật là, em muốn nói cứ nói, làm chi mà phải lớn tiếng?” Mất mặt chết!
“Bởi vì anh cứ ngắt lời em!” Hà Phi thở sâu, mặt ngưng trọng, gằn từng tiếng nghiêm túc tuyên bố. “Em không ra nước ngoài với anh. Bà ngoại đem em nuôi lớn, giờ bà già rồi, anh lại muốn em quăng bỏ bà?!”
“Em cũng không thể cả đời mang theo bà ngoại được, cuối cùng cũng có ngày tách bà ra a! Em có đầu óc hay không hả? Thử vì mình nghĩ mà xem. Bằng không đưa bà đi viện dưỡng lão, lão nhân gia thân thể không tốt, nơi đó có y tá bác sĩ chăm sóc, thế là xong, không thành vấn đề đi. Tiền nếu không đủ, ” hắn vỗ vỗ ngực. “Anh giúp em!”
“Đây không phải là vấn đề tiền nong!” Nàng tức giận đến đầu cháng váng! Trời ạ, hắn nghe không hiểu sao? “Bà ngoại là người thân duy nhất của em, em vẫn luôn muốn chăm sóc bà, cho đến tận khi bà mất!” Nhân viên phục vụ mắt thấy nơi này chiến hỏa liên miên, chạy thật nhanh trốn thật xa.
Từ Thiếu Khâm nhíu mày, đè nén tức giận, thật cẩn thận trấn an nàng. “Em đừng tùy hứng được không?” Hắn khó được với người ăn nói khép nép, trên đời này chỉ có Hà Phi làm hắn không có biện pháp, hắn nói giống như hắn thực ủy khuất.
“Là anh tùy hứng thì có.” Hà Phi hổn hển, hỏa đại nói. “Bà ngoại là người quan trọng nhất với em!”
“Em sao lại khó nói như thế hả!” Hắn rống lên, rống so với nàng tiếng còn lớn hơn.
Bọn họ mắt trừng nhau, trong mắt của hắn cuồn cuộn lửa giận, đôi mắt nàng lại kết dày đặc băng sương. Bọn họ nói chuyện chưa từng thông ngôn quá. Hà Phi đẩy ra đồ ăn, không nói gì. Căn bản là gà cùng vịt nói chuyện!