XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Em Đến Tận Trời

Sủng Em Đến Tận Trời

Tác giả: Đan Phi Tuyết

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 134962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/962 lượt.

tòa.” Lương Tinh Vũ cũng không quan tâm con trai có đang nghe hay không, bận rộn cầm lên đủ loại văn kiện. “Luật sư của ba nói, chỉ cần con đồng ý ra tòa giúp ba làm chứng mẹ con luôn ở bên ngoài chung chạ, cho tới bây giờ cũng chưa từng quan tâm đến chúng ta, cả ngày đi chơi mạt chược tiêu tiền như nước. . . . . .” Ông lấy ra công văn của tòa án. “Ngày hôm nay, con cứ việc nói hết ấm ức lúc còn nhỏ với thẩm phán, thế là ba có thể ly hôn với bà ta. Kiện tụng đã ba năm, phiền chết được!”
Lương Tinh Vũ ngẩng đầu, thấy con trai đang mặc vào áo khoác. “Này, ba đang nói với con đấy, con có nghe hay không hả?”
Lương Chấn Y đang đứng trước gương, nhàn nhã cài khuy tay áo. Mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nước biển, trong ánh nắng, anh nhìn qua vẻ mặt phấn chấn, khôi ngô tuấn tú. “Ba, con đang định cầu hôn với một cô gái.” Anh nói.
Lương Chấn Y không có để ý tới những thứ kia. Giữa cả một hàng kim cương lấp lánh, anh chỉ nhìn chằm chằm một chiếc nhẫn kim cương màu vàng rực rỡ. Hà Phi nói, màu vàng đặc biệt đẹp mắt.
Cô gái cười toe toét, Phương Tuấn Mẫn kinh hô.
“Ai da, cậu thực biết hàng. Cái này gọi là fan­cy colour, loại màu vàng này rất đắt nha.”
Ngay cả Phương Tuấn Mẫn luôn luôn hào phóng nghe giá tiền cũng không khỏi rú lên. Lương Chấn Y mày cũng không nhíu liền mua chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp kia.
Phương Tuấn Mẫn cười híp mắt. “Cậu thực yêu cô ấy nha, chi mạnh tay như vậy?!”
Lương Chấn Y nhạo báng anh ta. “Số nhẫn kim cương trước đây cậu mua tặng đem cộng lại, ước chừng còn vượt qua số tiền này.”
“Nói cũng đúng!” Phương Tuấn Mẫn không sao cả cười. “Cậu mà đem chiếc nhẫn này dâng lên, mình đảm bảo, không có một người phụ nữ nào từ chối được. Cô ấy nhất định sẽ tiếp nhận lời cầu hôn của cậu.”
Chỉ hy vọng là như thế. Lương Chấn Y hít sâu một cái, kéo kéo cà vạt. Anh chỉ cần lại đi mua một bó hoa, sau đó ở giữa trời đêm sao sáng, đạp ánh trăng đi gõ cửa nhà cô. Anh tưởng tượng ra vẻ mặt Hà Phi khi nhìn thấy chiếc nhẫn, anh tưởng tượng ánh mắt lấp lánh như biết nói của cô, chỉ mong cô nói, cô nguyện ý.
Lúc đêm khuya, gió lạnh thổi vào ban công. Cảm thấy lạnh, Hà Phi vội vàng kéo xuống cửa sổ ban công. Đúng lúc này chuông cửa vang lên, Hà Phi phủ thêm áo khoác, trước khi ra mở cửa cô chần chừ mấy giây.
Bà ngoại ngày mai mới trở lại, đã trễ thế này, mặt nàng đỏ lên, vô cùng có thể là Lương Chấn Y tới. Cô hốt hoảng kéo xuống khăn quấn tóc, vuốt vuốt tóc, lúc này mới mở cửa. Một trận mùi rượu nồng nặc tràn vào, Hà Phi cau mày, bóp mũi, kinh ngạc sững sờ đứng ở trước cửa.
Cô đời này lần đầu tiên nhìn thấy đàn ông cũng có bộ dáng chật vật như vậy, cô cũng lần đầu tiên nhìn thấy đàn ông rơi lệ. Hà Phi giật mình, không thể tin vào hai mắt của mình.
Gương mặt quen thuộc như vậy, luôn kiêu ngạo tự phụ Từ Thiếu Khâm, giờ quần áo xốc xếch, mùi rượu nồng nặc, mà nước mắt. . . . . . nước mắt từ khóe mắt đỏ sẫm của hắn ta tuôn rơi.
“Anh sao lại. . . . . .” Hà Phi khiếp sợ. “Anh không phải là ở Mĩ sao?”
Từ Thiếu Khâm chợt tựa như đứa bé nước mắt lưng tròng nhìn lại Hà Phi, giọng nói đùng đục, ý nghĩa mơ hồ. Anh ta nhìn khuôn mặt trắng sáng của Hà Phi, phát hiện mình chưa bao giờ cần nàng đến vậy như trong giờ phút này.
“Anh đã sớm trở lại. . . . . . Anh mỗi ngày đều tới. . . . . . Phi. . . . . . Em. . . . . . tha thứ cho anh. . . . . .” Anh ta vẻ mặt thống khổ dường như một giây kế tiếp sẽ sụp đổ mất. Nghĩ đến mất đi cô, anh ta sách cũng đọc không nổi nữa, mất ăn mất ngủ, cả người gầy thật nhiều.
Hà Phi nhíu mày. “Anh. . . . . . Anh đến vừa đúng lúc, tôi đã dọn lại một chút đồ đạc muốn trả lại cho anh.” Không, sẽ không thể tiếp nhận anh ta. Ở cùng với Lương Chấn Y, cô mới phát hiện lúc trước khi anh ta vẫn ở bên cạnh mình cũng không chút vui sướng. Hà Phi bức mình không thể mềm lòng. Ánh mắt kiên định, Thiếu Khâm thấy thế lòng nổi lên chua xót. Cô nói: “Chúng ta không có khả năng.”
Từ Thiếu Khâm yếu đuối dựa vào bên cạnh cửa, lời của Hà Phi làm cho mắt của hắn càng đỏ hơn. Hắn hít sâu một cái, quay mặt với cô nói: “Nhưng anh. . . . . . anh yêu. . . . . .” Hắn ta chợt rất thống khổ há to mồm, Hà Phi trợn trừng hai mắt, lui lại từng bước. Anh ta . . . . . . Anh ta muốn làm gì,
Từ Thiếu Khâm dịch dạ dày cuồn cuộn. “Anh. . . . . . Ọe ——”
“A. . . . . .” Trong lòng la hét điên cuồng! Trời ạ, hắn ta nôn ra đây. Hà Phi thét chói tai, vội vàng né tránh, vẫn bị uế vật bắn lên cánh tay.
“Anh làm cái trò gì vậy hả?!” Cô té xỉu đến nơi rồi, Từ Thiếu Khâm che miệng lại, thân thể lại oặt ngã vào người cô. Hại cô tiếp tục la hét, đẩy cũng đẩy không ra.
Trăng sáng lộ ra, hàng cây bên đường bị gió đêm dịu dàng vuốt ve, vui vẻ đong đưa. Đạp lên bóng cây đang khiêu vũ, Lương Chấn Y vòng vào khu nhà chỗ Hà Phi ở, ngẩng đầu, chìm trong bóng trăng, nơi người trong tim kia ở có ánh đèn ấm áp.
Phủ trắng trên ban công, hoa nhài nở rộ, thật giống như cũng đang hoan nghênh anh đến.
Cửa tòa nhà rộng mở, Lương Chấn Y ôm bó hoa lên lầu. Tiếng bước chân vang vọng giữa cầu thang vắng l