Tác giả: Hận Điệp
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1251 lượt.
ng tức giận.
Hoàng Phủ Thần Phong chỉ cần mỗi lần nhìn thấy biểu lộ này của Chỉ Ngưng sẽ không thể khống chế nổi mình. Hoàng Phủ Thần Phong kéo Chỉ Ngưng ra khỏi sàn nhảy, chạy ra khỏi khách sạn. Bảo vệ nhìn thấy chủ nhân của mình đã rời đi cũng mau nhanh chóng đi theo.
Chỉ Ngưng bị kéo chạy, thở hồng hộc hỏi: “Chậm một chút a! Anh muốn làm gì? Vũ hội còn chưa kết thúc!”
“Thực xin lỗi, Ngưng Nhi, anh không thể chậm trễ được nữa, hiện tại, chúng ta lập tức về nhà, anh muốn xử phạt em.”
Hoàng Phủ Thần Phong ôm Chỉ Ngưng vào trong xe, phân phó lái xe lập tức lái xe.
Chỉ Ngưng nghe thấy hai chữ ‘về nhà’, mặt của cô cũng liền hồng hồng.
Trừng phạt
Trở lại biệt thự, Hoàng Phủ Thần Phong một phen ôm lấy Chỉ Ngưng chạy lên lầu, chị Lý cùng nhiều bảo vệ đều quay đầu lại nhìn.
Hoàng Phủ Thần Phong nhẹ nhàng đặt Chỉ Ngưng lên giường, mình cũng thuận thế đè lên người cô.
“A” Phong, anh muốn làm gì?” Chỉ Ngưng đẩy Hoàng Phủ Thần Phong xuống, chính là, vô dụng.
Hoàng Phủ Thần Phong tà tà cười cười, nhẹ nhàng cắn vào vành tai Chỉ Ngưng, “Ngưng Nhi, anh nói rồi, anh muốn xử phạt em.” Hoàng Phủ Thần Phong đem đôi môi khêu gợi của hắn áp lên môi Chỉ Ngưng, không cho cô nói câu nào.
“Ưm” Chỉ Ngưng bị Hoàng Phủ Thần Phong hôn nhịn không được phát ra tiếng rên nhẹ, hai tay cô gắt gao vòng qua cổ Hoàng Phủ Thần Phong.
Chỉ Ngưng rất dễ dàng bị cảm động, vừa nghe ngụ ý của bộ trang sức, hốc mắt liền đỏ.
“Phong, anh tặng em nhiều như vậy, mà em chỉ tặng cho anh mỗi một chiếc nhẫn.”
“Đứa ngốc, chỉ cần là em tặng, cái gì cũng tốt. Không cần lại suy nghĩ lung tung.” Hoàng Phủ Thần Phong vuốt ve làn da trơn bóng non mịn sau lưng Chỉ Ngưng.
Chỉ Ngưng nằm trên người Hoàng Phủ Thần Phong đương nhiên cảm thấy dục vọng của hắn. “Ách” Phong, anh không phải lại muốn một lần nữa chứ!” Chỉ Ngưng thật không hiểu được vì sao Hoàng Phủ Thần Phong có nhiều khí lực để làm chuyện này như vậy.
Hoàng Phủ Thần Phong không nói gì, mà trực tiếp dùng hành động để chứng dục vọng của mình.
Trong phòng, lại một mảnh cảnh xuân tươi đẹp.
-------------LOVE----------
Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu vào trong phòng, Chỉ Ngưng cảm thấy chói mặt, chôn đầu thật sâu trong ngực Hoàng Phủ Thần, còn Hoàng Phủ Thần Phong bị hành động này của cô đánh thức.
Vẻ mặt Hoàng Phủ Thần Phong hạnh phúc nhìn Chỉ Ngưng say sưa ngủ, hôn nhẹ lên má cô, sau đó lập tức ngừng lại, hắn sợ mình lại lần nữa muốn cô. Đêm qua, hắn đã làm cô rất mệt mỏi rồi.
Bị Hoàng Phủ Thần Phong hôn, Chỉ Ngưng liền tỉnh, kỳ thật, cũng có một nửa nguyên nhân là bị đói. Cô dụi dụi con mắt, “Phong, em đói bụng.”
“Ừ, chị Lý đã chuẩn bị xong, chúng ta rời giường là có thể ăn điểm tâm.” Bởi vì Chỉ Ngưng không mặc quần áo, Hoàng Phủ Thần Phong đem áo ngủ choàng lên người cô.
Hai người bọn họ đều tự thay quần áo và rửa mặt, sau đó cùng xuống lầu dùng điểm tâm.
Triển lãm trang sức
“Phong, em vừa nghe thư ký của anh nói, tuần sau anh sẽ đi Paris tham gia triển lãm trang sức, có phải không?” Chỉ Ngưng nghĩ tới Hoàng Phủ Thần Phong phải đi xa, cô liền không nỡ. Từ sau khi hai người bọn họ ở cùng 1 chỗ, bọn họ sẽ không nỡ rời xa nhau, mỗi ngày hai mươi bốn tiếng đồng hồ cùng ở bên nhau như hai đứa trẻ sinh đôi.
“Ừ! Thứ Hai tuần sau.”
“Ách! Vậy anh ngàn vạn lần không được uống cà phê vào buổi sáng, đau bụng phải uống thuốc, biết không?” Hoàng Phủ Thần Phong bị đau dạ dày nên hắn thường bị Chỉ Ngưng giám sát uống thuốc.
“Có em rồi, sao anh cần phải chú ý nữa!” Hoàng Phủ Thần Phong cố ý nói.
“Em xinh anh! Anh là đi Paris công tác, cũng không phải là ở”..., anh không phải muốn đưa em cùng đi đấy chứ” Chỉ Ngưng rốt cuộc hiểu được ý của Hoàng Phủ Thần Phong.
“Đúng vậy, em chính là muốn đưa em cùng đi Paris xem triển lãm trang sức. Để em ở nhà một mình, anh không nỡ!” Hoàng Phủ Thần Phong đi đến bên cạnh Chỉ Ngưng, ngồi xuống bên người cô. Trong mắt lộ vẻ mập mờ.
“Nhưng “
Hoàng Phủ Thần Phong lấy tay che kín miệng Chỉ Ngưng, không cho cô tiếp tục nói.
“Ngoan! Không có nhưng nhị gì hết, hiểu không? Em chỉ cần chuẩn bị hành lý cùng anh đi Paris là được.” Hoàng Phủ Thần Phong cũng đã sớm sắp xếp xong xuôi hết thảy.
“Ách” được rồi! Anh đối tốt với em như vậy, sớm muộn sẽ có một ngày làm hư em.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chỉ Ngưng dán trong lồng ngực Hoàng Phủ Thần Phong.
“Ha ha, đứa nhỏ ngốc! Anh nguyện ý cưng chiều em, yêu em, vô luận em như thế nào anh đều muốn.” Hoàng Phủ Thần Phong dựa cặm vào đầu Chỉ Ngưng, ngửi mùi tóc của Chỉ Ngưng. Hắn rất thích hương thơm tỏa ra từ mái tóc cô.
-------------LOVE------------
Buổi sáng một tuần sau, biệt thự của Hoàng Phủ Thần Phong.
“Ngưng Nhi bảo bối thân ái, rời giường, bằng không sẽ không kịp máy bay.” Bởi vì hôm qua Chỉ Ngưng ngủ muộn nên hiện tại vẫn chưa rời giường, đây đã là lần n + 1 Hoàng Phủ Thần Phong nhẫn nại gọi Chỉ Ngưng rời giường.
“A, đại bại hoại, đại vô lại, đại sắc lang! Ai kêu anh đ