Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
ắt những lãnh đạo kia nhìn cô đều giống như nhìn thấy thỏi vàng. Tôi khẳng định, vấn đề vào đảng của cô lần này sẽ được giải quyết. Nói trước, tôi là chiến hữu khó khăn hoạn nạn ở tầng dưới chót, cô thành người quan trọng, cũng phải kéo tôi theo nha! Đúng rồi, Hựu An, người đàn ông của cô, thật sự là Binh Vương lần trước tôi quên chích thuốc tê à?"
Hựu An gật đầu một cái. "A! Xong rồi, xong rồi......" Triệu Thiến kêu thảm một tiếng: "Ấn tượng của anh ta về tôi hẳn là rất tệ!" Hựu An nhớ tới những lời Chu Tự Hoành nói về Triệu Thiến, không khỏi cười hì hì vui vẻ, đưa tay vỗ vỗ mặt cô: "Yên tâm đi, cô cũng không gả cho anh ấy, anh ấy muốn trả thù cũng không được. Đi thôi, đi thăm bệnh."
Lúc nhận được tin nhắn của Chu Tự Hoành, vừa lúc Hựu An khám xong cho bệnh nhân ở phòng bệnh. Hôm nay không phải là phiên trực của cô, nhẹ nhõm hơn bình thường rất nhiều. Cúi đầu nhìn đồng hồ, vừa đúng mười hai giờ, người đàn ông này thật rất có khái niệm thời gian
Hựu An đến phòng thay quần áo đổi y phục, soi gương trong phòng thay quần áo. Tối hôm qua cô tìm nửa ngày, mới tìm thấy cái váy voan màu trắng này. Cô không thích mặc váy, cảm thấy không tiện, trong tủ quần áo của cô, đều là đủ loại quần jean dài ngắn kiểu dáng không đồng nhất cùng áo thun. Còn cái váy này là thời trang năm ngoái thịnh hành, Tề Giai Kỳ đi Hongkong mua về, gửi cho cô làm quà. Một lần cô cũng chưa mặc.
Sáng sớm hôm nay cũng mặc quần jean cùng áo thun đi làm. Cái váy này nhét vào trong túi, lúc này mặc vào, cảm thấy thật đẹp mắt. Trang phục thiết kế có chút trẻ con, phía trên là hai quai đeo màu vàng, từng tầng từng tầng voan rủ xuống tựa như bánh ngọt, che kín cái mông tròn vểnh lên của cô, lộ ra phía dưới hai chân thon dài thẳng tắp.
Tề Giai Kỳ đã từng nói chân của cô còn đẹp hơn chân của các minh tinh trên tạp chí, chỉ tiếc bình thường lại giấu trong quần jean, phí của trời.
Hựu An chải mái tóc dài của mình, mấy ngày không dưỡng, cũng may chất tóc tốt, suông mượt xõa sau lưng, vừa đủ che kín xương bả vai.
Hựu An cúi đầu nhìn lại, Tề Giai Kỳ hữu tình kín đáo đưa giày cao gót nhọn cho cô, lại dặn dò, nếu mặc cái váy này mà mang giày thể thao không bằng đi chân không cho rồi. Giày gót nhọn trong suốt, một cái quai mỏng nạm vàng vòng sau gót chân cô, thật là xinh đẹp. Hựu An thử đi hai bước, cuối cùng vẫn cởi ra, mang giày thể thao của cô, đem giày cao gót chỉ nhìn được mà không mang được gói lại nhét vào bọc lớn trong túi xách. Ghé đầu xem thử bên ngoài không còn ai, mới đi ra, nhanh chóng đến thang máy xuống lầu.
Nhưng mà Oan Gia Ngõ Hẹp, mới ra khỏi thang máy, liền gặp Trần Lỗi. Trong tay anh là một chồng lớn bệnh án, sắc mặt không được tốt, giống như có chút tối tăm cùng mất mác không giấu được.
Hiển nhiên không ngờ tới sẽ gặp Hựu An, Trần Lỗi thật nhanh quan sát Hựu An một lần, mấy phần mất mác trên mặt càng thêm rõ ràng. Hựu An không muốn cùng anh dây dưa, khẽ cúi đầu đi tới, vừa đi qua, chợt nghe Trần Lỗi gọi: "Hựu An......"
Hứa Hựu An dừng bước quay đầu lại, Trần Lỗi trầm mặc mấy giây, nhẹ nhàng nói: "Chúc em hạnh phúc." Hựu An ngẩn người nói: "Anh cũng vậy." Sau đó
Rốt cuộc Trần Lỗi mới biết, có một số việc sai lầm một lần, sẽ không thể vãn hồi, tựa như tình yêu, tựa như Hựu An.
Hứa Hựu An đi tới cửa chính bệnh viện, không khỏi quay đầu nhìn một chút. Trần Lỗi đã đi lên, nụ cười thiếu niên như ánh mặt trời trong trí nhớ đã hoàn toàn biến mất trong đời cô. Cô sẽ không lưu luyến, càng sẽ không nhớ lại, chỉ là có chút phiền muộn, nhưng cuộc đời chính là như thế phải không? Người bên cạnh luôn đến rồi đi, giống như hạt cát giữa biển, đại đa số đều là khách qua đường, cuối cùng ở bên mình chỉ còn có một người. Hựu An vô cùng may mắn vì người đó là Chu Tự Hoành.
Chu Tự Hoành không giấu được kinh ngạc, làm Hựu An cảm thấy, thay cái váy không được tự nhiên này, cũng rất đáng giá.
Ánh mắt Chu Tự Hoành rơi vào giày thể thao dưới chân cô, không khỏi bật cười. Hựu An chìm trong gương mặt tươi cười của anh, có chút đỏ mặt, chu mỏ nói: "Anh...... Anh cười cái gì?"
Chu Tự Hoành mở cửa xe, khẽ khom người ôm cô bỏ vào trong xe, cúi đầu thắt dây an toàn cho cô, cười như không cười nói: "Cưới cô vợ xinh xắn như vậy, anh cười một chút cũng không được sao?"
Hai người dựa vào rất gần, từ trên người Chu Tự Hoành tỏa ra hơi thở nam tính, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An nóng đỏ lên. Mắt to nhanh chóng chớp mấy cái. Cái chớp mắt này khiến Chu Tự Hoành ngứa ngáy, cái miệng nhỏ nhắn cong lên cùng hai cánh môi như anh đào đỏ mê người, dụ dỗ Chu Tự Hoành thưởng thức.
Chu Tự Hoành cũng theo mong muốn của mình, cúi đầu hôn một cái, sau đó nhanh chóng dời đi, đóng cửa xe. Dọc theo đường đi, mặt Hựu An đều đỏ, cúi đầu không nhìn anh, tựa như học sinh tiểu học phạm lỗi. Chu Tự Hoành không khỏi buồn cười, nha đầu này lại đáng yêu như vậy.
Xe ngừng lại, Hựu An ngẩng đầu lên mới phát hiện bên cạnh là một công viên nhỏ. Chu Tự Hoành xuống xe, từ trên ghế sau lấy ra một cái túi, kéo cửa xe phía Hựu An ra: "Vợ à, ăn cơm."