Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
oem trai mình là nhà giàu mới nổi, nhưng nhìn những thứ trang trí nơi này cũng có thể thấy Chu Tự Hàn rất biết thưởng thức.
Hai người được dẫn tới một gian phòng, đi vào, Hựu An không khỏi kêu lên. Ngoài cửa sổ thủy tinh trong suốt là một mảng lớn forget me not, từng đóa từng đóa hoa màu lam trong suốt san sát nối tiếp nhau, cái loại hưởng thụ thị giác rõ ràng đó khiến Hựu An thất thần nửa ngày vẫn chưa tỉnh lại, dán trên cửa kính, miệng há lớn.
Chu Tự Hoành cũng kinh ngạc chỉ chỉ bên ngoài hỏi: "Lần trước tới, tôi nhớ bên ngoài không phải thế này". Nhân viên quản lí một mực cung kính trả lời: "Hoa này mới được chở về từ nước ngoài vào tháng trước, cũng không dễ chăm sóc, là loại hoa rất quý hiếm, mời cả chuyên gia nước ngoài đến chăm sóc. Chu tổng bảo ông ta, cho dù làm cách nào cũng phải cho ông ấy thấy hoa forget me not nở rộ".
Chu Tự Hoành rất bất ngờ. Nói thật, người em trai kia so với anh còn không có một tế bào lãng mạn nào, thật sự là một người đàn ông lí trí đến lãnh khốc, sắp xếp như vậy phải nói là một thủ đoạn rất hay để lấy lòng phụ nữ. Nhưng Chu Tự Hoành thật không thể nghĩ ra, cô gái nào có bản lĩnh lớn như vậy, có thể khiến người em trai lạnh lùng của anh lãng phí tiền của để dây dưa.
Không xem thực đơn, Chu Tự Hoành nói thẳng: "Cô sắp xếp vài món ăn lên đây là được, đủ dinh dưỡng nhưng đừng quá béo, hải sản, nhưng không lấy sò hến, nhớ để ít hành, gừng thôi, rau thơm hay thứ gì quá nồng thì đừng để. À, đem một bình trà thảo dược lên trước giùm".
Nhân viên quản lí đi ra ngoài không khỏi chặc lưỡi một cái, hai anh em nhà này người sau càng tỉ mỉ hơn người trước, có điều đối xử với phụ nữ lại thật tốt, người sau lại tốt hơn người trước. Sao không để cho cô cũng gặp được một người đàn ông như vậy.
Nhân viên quản lí đi ra ngoài, chỉ lát sau, nhân viên phục vụ bưng trà thảo dược vào.
Chu Tự Hoàn ôm cô dâu nhỏ đến chỗ ngồi, rót cho cô một chén trà thảo dược: "Lúc sáng em nói họng hơi ngứa, khí hậu mùa thu khô ráo, uống chút trà này, rất thông cổ họng..
Hựu An bị dụng cụ pha trà tinh xảo trên bàn hấp dẫn, ấm trà thủy tinh trong suốt, trong ấm thả vào rất nhiều cánh hoa, phía dưới đặt một cây nến tinh xảo, phát ra ánh sáng mờ ảo ấm áp, cánh hoa trong nước nở ra, xinh đẹp tựa như ảo mộng.
Hựu An nếm một ngụm nhỏ liền để xuống, vị ngọt lại có mùi thuốc đông y.
Chu Tự Hoành lắc đầu một cái, bưng đến bên miệng cô, dụ dỗ: "Ngoan, uống hết chén trà đi em". Hựu An mím môi xoay đầu, ý là không muốn uống.
"Trong này có bỏ trái lười ươi, chữa đau họng cho em, không có mùi gì đâu, ngoan, uống hết chén trà đi, nếu không anh mớm cho em......".
Xoay một cái, toàn bộ trà liền đổ vào miệng Chu Tự Hoành, ôm cô dâu nhỏ vào trong ngực mình, trực tiếp che lấy miệng cô, mớm toàn bộ nước trà vào. Khi trà đã mớm xong, cũng không buông cô ra, khuấy động chất mật trong miệng cô dâu nhỏ, từng ngụm từng ngụm nuốt hút chậc chậc vang lên.........
Hựu An cảm thấy không khí trong phổi mình sắp bị người đàn ông này hút sạch, khuôn mặt nhỏ nhắn nghẹn đến đỏ bừng, chợt, cửa bị đẩy ra, giọng Chu Tự Hàn vang lên: "Anh trai, chị dâu, các người....." Nói đến một nửa, liền cười: "Xin lỗi,
các người cứ tiếp tục....". Lại khép cửa lại.
Hựu An xấu hổ muốn chết, còn ra thể thống gì, ở chỗ em chồng lại dính vào với Chu Tự Hoành, em chồng sẽ nghĩ gì đây? "Đều tại anh, đều tại anh, sói già háo sắc....." Hựu An vung nắm quả đấm nhỏ dùng sức đập Chu Tự Hoành vài cái, vẫn chưa hết giận, đưa tay đến ngang hông Chu Tự Hoành, hung hăng nhéo vài cái. Chu Tự Hoành giả vờ đau ai u kêu hai tiếng: "Vợ, em ngượng ngùng gì chứ? Hai chúng ta là một đôi nghiêm chỉnh, thân mật ở đâu ai mà quản chứ, lại nói, Tự Hàn cũng không phải là người ngoài".
Hựu An tức giận, lại nhéo anh vài cái: "Anh còn nói" "Được rồi, được rồi, anh không nói nữa, được chưa?" Giương giọng hô lên: "Chu Tự Hàn, con mẹ nó, đừng có ở bên ngoài nghe lén, thịt của anh cậu sắp bị chị dâu cậu ngắt xuống hết rồi".
Chu Tự Hàn đẩy cửa đi vào, cười híp mắt quét qua Hựu An, chị dâu bị anh trai nuôi thật tốt rồi, càng ngày càng xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ bé hồng hồng mềm mịn, một thân váy lông dê xanh mỏng, mặc trên người cô có loại thuần khiết của thiếu nữ cùng sự phong tình của thiếu phụ, rất mê người.
Chu Tự Hoành duỗi chân đạp cậu ta một cước, ghen tức nói: "Thằng nhóc thối, nhìn gì chứ?" Chu Tự Hàn vui vẻ: "Được, được, không nhìn nữa là được chứ gì, anh xem, anh cho chị dâu em ăn mặc xinh đẹp như vậy, không phải là để người ta ngắm sao?"
Chu Tự Hoành tư