Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.

ng, nhưng vẫn rất tuấn tú, Hựu An hỏi:
"Giang Đông đâu?" Chu Tự Hoành bật cười: "Đi rồi, trong bộ đội còn có chuyện gì đó. Vợ à, nhóc Đông đối xử với em tốt vô cùng, vừa rồi nếu không có anh ấy, chồng em thật sự không nắm chắc cơ hội để cứu em."
Hựu An mở hộp hoành thánh ra, lấy muỗng ra múc một miếng đưa đến bên miệng anh, buồn buồn nói: "Em hiểu, nhưng vừa nhìn thấy anh ấy, không biết tại sao, nói chưa đến hai câu là cãi vã."
Chu Tự Hoành ăn một miếng hoành thánh, giành lấy muỗng múc một miếng đưa vào miệng Hựu An: "Đã lớn cả rồi, tính khí còn đùa nghịch như đứa trẻ. Lần sau gặp nhóc Đông, phải chân thành cám ơn người ta, biết chưa?" Hựu An chu chu miệng: "Biết rồi!"
Hai người anh một miếng em một miếng, chỉ chốc lát sau liền ăn hết hoành thánh. Hựu An đem hộp bỏ ra ngoài, ngồi ở trên giường, bắt đầu ngáp, một lần lại một lần. Chu Tự Hoành khuyên cô: "Vợ à, em về đại viện trước mà ngủ đi! Sáng mai đến với mẹ, ở đây trông chừng anh cũng chẳng được gì, yên tâm, chồng em rất ổn, không gãy tay cũng không gãy chân."
Hựu An kiên quyết lắc đầu một cái: "Em không về, em ở đây với anh." Chu Tự Hoành hết cách, nhìn đồng hồ đeo tay một cái, giày vò đến bây giờ, cũng sắp mười hai giờ rồi.
Chu Tự Hoành nhích sang bên cạnh, vỗ vỗ: "Lên đây ngủ đi!" ánh mắt Hựu An sáng lên, ba chân bốn cẳng bò lên, cẩn thận núp vào trong ngực Chu Tự Hoành. Thật ra cô rất buồn ngủ, nhưng lại không ngủ được, vừa nhắm mắt liền nghĩ đến bộ dáng La Vĩnh Quốc giơ dao chém xuống.
Hựu An ngẩng đầu lên nhỏ giọng hỏi: "Mỗi lần các anh làm nhiệm vụ đều nguy hiểm giống như hôm nay sao?" Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn vợ anh, hôn một cái, nói: "Có nguy hiểm hay không sau này cũng không còn liên quan đến chồng em nữa. Anh đã nộp đơn xin chuyển tới bộ đội chính quy, nhưng phải nói trước, em phải về ở ký túc xá với anh, vậy là có thể dễ dàng ở cùng với em rồi, anh không muốn tiếp tục sống riêng ở hai nơi."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An đỏ lên một chút, người đàn ông này nói ở riêng hai nay nghe như thật. Có ai ở riêng như anh sao? Nhưng anh đã sớm sống kiếp lính đặc chủng, có thể sẽ tiếc nuối hay không, hơn nữa lại vì cô.
Chu Tự Hoành dường như hiểu được ý nghĩ của cô vợ nhỏ, nhỏ giọng nói: "Vợ à, ba mươi sáu năm qua, hơn phân nửa thời gian chồng em đều sống trong quân doanh, cũng đã làm lính đặc chủng mười năm, vậy là đủ rồi. Bảy mươi năm sau, anh thuộc về vợ anh."
Hựu An cười hì hì, vui vẻ nói: "Sao anh biết anh sẽ sống được bảy mươi năm nữa? Vậy anh nói xem, em còn có thể sống bao nhiêu năm?" Chu Tự Hoành có tiếng cũng có miếng mà nói: "Vợ anh còn có thể sống 69 năm 364 ngày nữa! Vợ à, anh phải sống lâu hơn em một ngày. Biết tại sao không? Bởi vì anh không yên lòng! Nếu như anh đi trước, ai sẽ chăm sóc vợ anh? Cho nên, anh phải đi sau vợ anh một ngày."
Hựu An đột nhiên cảm thấy trong lòng nóng lên, ngẩng đầu, một cái hôn nhẹ nhàng dừng trên môi Chu Tự Hoành: "Chú Chu, em yêu anh......"
Chu Tự Hoành chưa bao giờ nghĩ ba chữ này có gì đặc biệt. Nhưng nói ra từ miệng vợ anh, lại có uy lực khổng lồ như vậy, thậm chí anh cảm thấy, cả người có chút nhẹ nhàng, giống như sắp bay lên, từ trong ra bên ngoài nóng lên như có từng luồng, từng luồng nhiệt. Trong đầu như có rất nhiều sợi bông, thoải mái mềm mại kéo dài, nói không nên lời.
Thật lâu sau mới hồi phục tinh thần, giữ chặt ót vợ anh, dường như hung ác lại mạnh mẽ ngang ngước, nụ hôn của Chu Tự Hoành liền rơi xuống "Ưmh ưmh ưmh...... Trên lưng anh có vết thương......" Chu Tự Hoành đâu thèm quan tâm gì đến vết thương, vào lúc này, cho dù trời có sập xuống cũng không ngăn được anh hôn vợ mình.
Hậu quả của việc bốc đồng này, là phải may vết thương thêm lần nữa. Lần này là thầy của Hựu An may, may xong, còn đặc biệt nói lời chân tình với Hựu An: "Tiểu Hứa à! Còn nhiều thời gian, hai con còn có cả một đời với nhau, không nên gấp nhất thời!" Mấy bác sĩ thực tập chung quanh cũng không nhịn được mà cười ra tiếng.
Gương mặt Hựu An nóng lên, đỏ bừng, tiễn thầy đi, trở về liền nhìn chằm chằm Chu Tự Hoành, Chu Tự Hoành rất uất ức giơ giơ tay: "Vợ à, cái này cũng không phải tại anh, là do em thổ lộ với chồng em, anh có thể không đáp lại một chút sao. Vợ à, em lặp lại lần nữa đi, tối qua em nói nhỏ quá, anh không nghe rõ."
"Nghĩ hay vậy sao?" Hựu An liếc anh một cái: "Lời quan trọng không nên nói hai lần, hơn nữa, anh đã nghe em nói, còn anh thì sao?" Chu Tự Hoành ho khan một cái: "Vợ à, cái đó, anh khát, em cho anh ly nước được không?" Có đôi khi Hựu An cảm thấy, ông chồng này rất kì quái, là anh ngượng ngùng sao! Lúc làm chuyện kia, cái gì cũng dám nói, mặt dày mà đòi hỏi. Vậy mà bây giờ, ngay cả câu ‘anh yêu em’ cũng không nói được. Cô ép anh nói, với đức hạnh này, liền trốn đông trốn tây, kiếm cớ, lời ‘anh yêu em’, lấy mạng anh còn sễ có hơn.
Hựu An nghĩ đến khoảnh khắc đó tối hôm qua, khi Chu Tự Hoành dùng thân thể bảo vệ


Pair of Vintage Old School Fru