Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342265

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.

ng vậy, từ khi cậu ấy còn là một đứa trẻ. Cha mẹ dì trước kia đều làm việc cho Chu gia nên dì cũng lớn lên tại Chu gia. Trước khi cậu ấy đi học đại học, mỗi ngày dì đều gặp cậu ấy.”
Lý Mộc Trừng nghe nói Chu thiếu gia yêu quý của cô bé đã về nhưng vẫn chưa có cơ hội gặp anh. Cô đến nhà lớn vài lần nhưng chỉ được thoáng nhìn thấy anh, cô bé cảm thấy hết sức tiếc nuối, ở trước mặt Trần Tử Dữu nhắc đi nhắc lại tên anh nhiều lần, kể không ít chuyện ngày trước.
Trước đây, Trần Tử Dữu từng nghi ngờ nhưng khi nghe những chuyện cũ của Chu Lê Hiên tiên sinh thì suy nghĩ của cô bỗng có vẻ hoang đường và buồn cười.
Lý Mộc Trừng cực kỳ mong mỏi được gặp Lê Hiên thiếu gia thì không được gặp, Trần Tử Dữu hoàn toàn không muốn gặp nhưng một ngày lại có thể thấy anh hai lần. Xác suất này thì quá nhiều rồi.
Sáng sớm, cô đang một mình dạo bước trong vườn nho. Mặt trời vừa lên, nhiệt độ ấm áp, không khí tươi mát, chim hót líu lo, nhành Sa Tử Yên xanh biếc ở ven đường rủ xuống tỏa hương thơm ngát.
Trong trang viên bài trí rất đẹp. Vườn nho cao thấp từng nhóm, có một con đường đá xanh thẳng tắp giữa những cây lớn cây nhỏ, còn có một mái che dài uốn lượn dùng để nghỉ ngơi và ngắm cảnh, trên đỉnh mái vòm và cột đá bằng cẩm thạch phủ đầy dây nho, trên mặt đất thì dùng những khối đá cẩm thạch xám ghép lại thành những hình thù trừu tượng.
Trần Tử Dữu thong thả bước từ mái vòm này sang mái vòm khác, ánh sáng bên ngoài đột nhiên chiếu vào mắt cô. Cô nhắm mắt hít một hơi thật sâu, khi mở mắt ra thì thấy dưới ánh nắng, một người đàn ông đang đẩy Lê Hiên thiếu gia chậm rãi đi tới.
Cô không có chỗ tránh, đành phải đứng yên chờ họ đến gần để chào hỏi.
Khi tiến đến gần thì dù có ngồi xe lăn vẫn không giảm bớt nửa phần thong dong ưu nhã của Lê Hiên thiếu gia, anh ôn hòa nói: “Chào, Trần tiểu thư. Cô cũng thích tản bộ lúc sáng sớm sao?”
Tản bộ? Ngồi xe lăn tản bộ?
“Không khí ở đây rất trong lành.” Trần Tử Dữu khô khan nói, sau đó thấy biểu hiện quá cứng nhắc lại cười một cái, hơi nghiêng người, lui về sau một bước, mắt nhìn vào bánh xe lăn và cả ngón tay thon dài của anh, không nhìn mặt anh cũng không nói chuyện, không có ý định tiếp tục nói bóng gió với anh.
Vì vậy Chu thiếu gia cũng gật đầu chào rồi đi qua cạnh cô.
Hai ngày trước, cô thật không nên ngốc nghếch mà nghĩ anh chính là Giang Ly Thành. Khi đó cô lại điên khùng cho rằng có lẽ Giang Ly Thành đã sống lại nên hai người mới giống nhau với nhiều chuyện trùng hợp đến vậy. Lúc ấy, cô không để ý giọng nói của hai người hoàn toàn khác nhau.
Giọng của Giang Ly Thành trong trẻo nhưng lạnh lùng, còn giọng của người này trầm thấp, khàn khàn, mang chút hấp dẫn, lại có chút mê hoặc.
Khí chất của hai người cũng không hoàn toàn giống nhau. Cô vẫn cảm thấy Giang Ly Thành như mặt trời lúc nhật thực toàn phần phát ra thứ ánh sáng sắc lạnh, u tối; còn Chu tiên sinh dù anh cũng lãnh đạm, xa cách nhưng lại giống như vầng trăng sáng trên bầu trời đêm.
Anh thật vô cùng giống Giang Ly Thành khi cô mới gặp gỡ.
Trần Tử Dữu vừa đi vừa cúi đầu nhìn mặt đất, theo đuổi suy nghĩ của mình, sau lưng có tiếng gió, bên cạnh cô người đàn ông vừa đẩy Chu Lê Hiên đang vội vàng bước đến, cười thật thà, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Thiếu gia nói tiểu thư sau này đừng một mình đi dạo dưới giàn nho nữa.”
Thấy cô nghi hoặc, anh ta giải thích: “Bởi vì nếu có rắn trườn theo dây nho thì…”đồng thời dùng bàn tay làm động tác uốn lượn của rắn một cách đáng yêu.
Một cảm giác tê dại từ lòng bàn chân lên tới đỉnh đầu, Trần Tử Dữu khó khăn nói: “Cám ơn.”
Chàng thanh niên lại chạy đi. Trần Tử Dữu quay đầu đúng lúc vị thiếu gia kia cũng quay lại nhìn cô, mặt trời chiếu lên khuôn mặt anh khiến cô không thấy rõ nét mặt anh.
Buổi chiều cô lại đi bộ một mình. Vì trong lòng đã dè chừng nên nhanh chóng vượt qua vườn nho, theo một con đường rợp bóng cây thưởng thức phong cảnh xung quanh, càng đi càng xa, cuối cùng khi cô đã thấm mệt thì hoàn toàn không còn thấy bóng dáng nhà mình nữa.
Cũng may lần này cô nhớ được hướng về nhà, chỉ là chân đã rã rời, gót đau nhức, trên đường về nhà cô phải bước từng bước nhỏ, nhịp điệu chậm chạp, đi một chút lại phải dừng lại.
Cô vừa đi vừa nghĩ về chuyện phát sinh trong trang viên hoặc lãng mạn hoặc kinh hoàng như tiểu thuyết nước ngoài, không ngờ cũng có ngày cô lâm vào hoàn cảnh như vậy.
Khi một chiếc xe thắng két ngay bên cạnh thì cô đang thả hồn vào cõi hư vô nên bị làm giật mình, suýt nữa hét lên, quay đầu nhìn lại không ngờ Chu Lê Hiên tiên sinh lúc sáng còn đang ngồi xe lăn tản bộ bây giờ lại ngồi trên cỗ xe thể thao màu trắng ở vị trí tài xế.
“Trần tiểu thư có thể nể mặt để tôi đưa cô một đoạn đường không?” Chu Lê Hiên vui vẻ ấm áp nói, nét mặt chân thành.
Thật sự Trần Tử Dữu không có ý định lên xe nhưng trong mắt anh hiện lên vẻ trêu tức kỳ lạ, dường như nghĩ cô sẽ không dám lên mà cái điệu bộ xa lạ đó lại chẳng phải Giang Ly Thành rồi. Nghĩ vậy nên cô nói tiếng cám ơn rồi mở cửa xe leo lên. Chân cô thật rất đau, cô thà phản lại