Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2243 lượt.
Tử Dữu cũng không phải con mồi duy nhất của anh nhưng cả gia đình lại bị chơi đùa tàn nhẫn. Đối với những công ty khác, anh xoay vần hỗn loạn nhưng rất nghiêm túc. Nhưng đối với sản nghiệp nhà cô, mục đích của anh ngay từ đầu đã không vì kiếm tiền mà chính là tra tấn.
Trong đầu Trần Tử Dữu hiện ra tên sát nhân biến thái trong phim kinh dị, điên cuồng cầm cưa điện giết người, phân thành vô số mảnh nhỏ, cô đột nhiên buồn nôn, bật dậy, tính chạy tới toilet. Đúng lúc này, đồng hồ treo tường chỉ đúng 12 giờ trưa, cánh cửa trước mặt mở ra, một người bộ dáng trung niên trước ngực có gắn bảng giám đốc, ông ta không do dự mà bước tới nhìn Trần Tử Dữu, giữ cửa giúp cô và làm động tác mời, lịch sự ra hiệu: “Tiểu thư xin mời vào, Giang tổng đang đợi cô.”
Khi đã sợ hãi tới cực điểm thì ngược lại, tất cả đều không có gì đáng kể nữa.
Trần Tử Dữu từng nghĩ nếu gặp Giang Ly Thành thì gương mặt sẽ vì sợ hãi mà xanh mét, hoặc vì phẫn uất mà xa sầm xuống nhưng khi cô thoáng nhìn qua cửa sổ trong suốt thì hài lòng với hình ảnh lúc đó, không quá kém, cô thậm chí còn thử nhếch môi để tránh lát nữa chỉ vì bộ mặt cứng ngắc mà khiến tình cảnh thảm hại.
Qua cửa kính cô trông thấy thư ký nét mặt có chút giật mình thì bản thân đột nhiên thả lỏng.
Sau nhiều năm gặp lại, biểu hiện của hai người cũng không quá nhạt nhẽo.
Trần Tử Dữu yên lặng đứng ở cửa. Trong phòng quá sáng nên cô vừa vào đã bị ánh sáng làm lóa cả mắt, phải mất một lúc mới có thể thấy rõ chủ nhân ngồi đâu.
Nam nhân đang ngồi trong chiếc ghế da thượng hạng sau bàn làm việc cũng không đứng lên đón khách, chỉ khách khí nói: “Mời ngồi, Trần tiểu thư.”
Đã 5, 6 năm trôi qua, cô vẫn còn nhớ rõ giọng nói của anh. Thanh âm nam tính có thể làm người dẫn chương trình truyền hình, tuy rất hay nhưng vì ngữ điệu luôn lộ ra cảm xúc lãnh đạm nên vẫn còn dễ nhận ra.
Do vậy cô biết, cô đã từng hi vọng dù là nhỏ nhất rằng người trong phòng này thật ra không phải người kia nhưng rốt cục cũng đã tan vỡ.
Khi cô ngồi xuống trước mặt anh, cách chiếc bàn làm việc, hai người thản nhiên nhìn nhau.
Khuôn mặt cũng không thay đổi nhiều nhưng khí chất lại khác biệt.
Cũng khó trách, năm đó anh chỉ là một sinh viên, mặc dù gánh trách nhiệm và cừu hận, tâm tư lại thâm trầm như biển nhưng vẫn còn phong độ của người trí thức.
Hôm nay anh đã đứng ở đỉnh cao, kiểu tóc tỉ mỉ, quần áo chỉnh tề, phẳng phiu, nhìn không thấy nếp gấp, ngón tay thon dài nhấc lên nhẹ nhàng, khóe môi cười nhạt như có như không đều chứng minh anh bây giờ rất thành công, rất tự tin.
Thay đổi nhiều nhất chính là ánh mắt anh. Cặp mắt kia tuy lạnh lùng nhưng cô sẽ không bao giờ nhận định sai lầm biển sâu không đáy, như bất cứ lúc nào cũng có thể dấy lên cuồng phong sóng lớn mà cho là hồ nước trong suốt.
Không biết có phải bởi đôi mắt này mà dù bả vai anh dường như rộng hơn nhưng khuôn mặt lại có vẻ gầy hơn trước, cũng đen hơn, ngũ quan như dao khắc, góc cạnh rõ ràng.
Trước kia người này đi trên đường có thể coi là đẹp trai. Hôm nay bộ dáng này của anh lại khác xa gu thẩm mỹ đang lưu hành rộng rãi. Trần Tử Dữu trong hoàn cảnh này âm thầm kết luận, cô thậm chí có chút bội phục tinh thần cách mạng, chủ nghĩa lạc quan của mình.
Có lẽ do ảnh hưởng tâm lý, người này trên người phát ra một loại ánh sáng đen tối. Cô nhìn anh rất lâu có chút mỏi mắt, vì vậy rũ mắt xuống, cúi đầu tỏ ra mềm mại.
Khi Trần Tử Dữu đang quan sát anh, Giang Ly Thành cũng đánh giá cô. Khi cô rủ mắt xuống thì thanh âm của anh lại lần nữa vang lên mang theo chút độ ấm: “Cô cắt tóc ngắn lại gầy hơn, tôi còn tưởng gặp sai người rồi chứ.”
Trước khi bắt đầu đàm phán, chủ kiến ôn lại chuyện cũ có lẽ không tệ. Trần Tử Dữu ngẩng đầu, cố gắng mỉm cười: “Ai rồi cũng sẽ già, nhất là phụ nữ.” Cô hi vọng khiếu hài hước của mình có thể tác động đối phương.
Giang Ly Thành nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay trái rồi đặt nó lên bàn, xoay 180° đẩy về phía Trần Tử Dữu. Anh thay đổi tư thế ngồi, thanh thản dựa lưng vào ghế: “Tôi đều cho mỗi vị khách một khoảng thời gian, bây giờ còn mười bốn phút hai mươi giây, Trần tiểu thư có việc gì cứ nói.”
Vạn sự khởi đầu nan. Đã có người bắt đầu, như vậy chuyện kế tiếp sẽ dễ dàng hơn.
Trần Tử Dữu không quanh co, dùng tư thái khiêm nhường trực tiếp nói: “Tôi nghĩ năm năm trước, Tôn Thiên Đức tiên sinh đã ký vào hiệp nghị chuyển nhượng phần đất kia.”
Cô cố gắng gọi thẳng tên của ông ngoại mà không xưng “ông” là hy vọng người đối diện có thể xem cô và ông ngoại xa cách một chút để cô có cơ hội nói rõ với anh.
Giang Ly Thành khóe môi như ẩn như hiện nụ cười nhạt, càng nhìn càng rõ hơn: “Ngoài dự liệu của tôi đó. Cô trang điểm thành hình dạng người hy sinh vì nước tới đây, tôi vốn tưởng cô sẽ xin tôi bỏ qua cho hơn vạn công nhân viên đang dựa vào nhà các người mà sống chứ.”
“Tôi không vĩ đại như vậy, cũng không lo được nhiều đến thế. Nếu có thể để anh hả giận, tập đoàn Thiên Đức mặc anh hủy diệt. Chỉ là, Tôn tiên sinh năm nay tuổi đã cao, sức khỏe rất kém, anh hủy đi tâm huyết cả đời c