Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342348

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2348 lượt.

sang một bên để hình ảnh ấy không nằm trong tầm mắt của cô nữa






Bạn đang đọc truyện Sương Mù Lúc Bình Minh tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
“Nếu cô căm hận và muốn báo thù ngài ấy vậy càng nên ở lại bên cạnh ngài ấy. Như vậy mới có cơ hội giày vò, hãm hại ngài ấy chứ.”
Trần Tử Dữu cười rộ lên: “Đây là ý nghĩ của anh hay anh ta dạy anh nói như vậy?”
Giang Lưu hạ mắt xuống.
“Thật ra tôi không hận anh ta. Trước đây có lẽ rất hận nhưng bây giờ đã không còn cảm giác gì nữa rồi, thậm chí sau đó tôi đã cảm thấy thông cảm cho anh ta. Nhưng đời người dài lắm cũng chỉ đến trăm năm, nếu cha mẹ tôi sống được lâu đến vậy thì hiện tại tôi còn chưa sống được đến một nửa cuộc đời. Tôi còn rất nhiều chuyện chưa làm, nhiều nơi chưa đến. Trong cuộc sống hữu hạn này tôi muốn có thể làm được thật nhiều việc có ý nghĩa.”
Cô nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp: “Tôi có thể tha thứ nhưng không thể quên được. Vì vậy… cám ơn Giang tiên sinh đã chịu buông tha cho tôi, chúc anh ta sau này ngày nào cũng gặp sự như ý. Mong anh chuyển giùm tôi câu nói này đến anh ta, khi ra đi tôi đã quên nói.”
Giang Lưu im lặng từ trong túi áo lấy ra một tờ giấy, chậm rãi đặt trước mặt cô, đó là một tấm chi phiếu giá trị khổng lồ.
Trần Tử Dữu nhìn thoáng qua rồi cười nói: “Đây là ý gì?”
“Giang tiên sinh biết cô không thiếu tiền, cũng không thích tiền nhưng ngài ấy hi vọng sau này cô có thể sống thoải mái một chút.” Giang Lưu thận trọng nói từng chữ.
Trần Tử Dữu mở chi phiếu ra xem: “Nếu tôi xé nó, anh sẽ nghĩ tôi quái đản chứ hả?”
“Không đâu.”
Giang Lưu vừa dứt lời cô đã từ tốn xé tấm chi phiếu ra làm hai mảnh, rồi bốn mảnh, mảnh Giang Ly Thành đã ký tên còn nguyên nên cô lại xé tiếp thành tám mảnh.
Khi cô thả xuống thì Giang Lưu chậm rãi nói: “Nhưng tôi sẽ nghĩ cô thật ngốc. Người chê tiền thì thật ngu ngốc vì tiền này không hề trái pháp luật.”
“Đáng lẽ anh nên nói sớm hơn chứ, anh xem, tôi lỡ xé nát cả rồi.” Trần Tử Dữu thả tám mảnh chi phiếu vào cái gạt tàn rồi giội chén trà lên, sau đó quay sang anh phủi tay.
“Đừng lo, ngài ấy có cả sấp.” Giang Lưu lại lôi ra một tấm chi phiếu khác trịnh trọng đặt trước mặt cô.
Tấm chi phiếu này đã được ký tên đầy đủ, chỉ có số là chưa điền.
Trần Tử Dữu lại cười rộ lên, lấy một cây bút từ trong giỏ ra, suy nghĩ một lát rồi hỏi Giang Lưu: “Anh có nhớ chúng ta quen biết bao lâu rồi không?”
“Bốn năm lẻ hai tháng.” Giang Lưu thoáng suy nghĩ rồi khẳng định.
Trần Tử Dữu điền xuống tấm chi phiếu số hai mươi vạn đồng.
Khóe mắt Giang Lưu giật nhẹ: “Trần tiểu thư, cô đang sỉ nhục Giang tiên sinh sao.”
“Thật ra mấy năm nay, mỗi tháng tôi cũng chỉ gặp Giang tiên sinh một lần, 50 tháng Giang tiên sinh cũng chỉ tìm đến tôi 50 lần. Nghe nói năm nghìn đồng đã là giá rất cao rồi, tôi chỉ tính 80% thôi. Giang Lưu anh xem, tôi đã đánh giá mình quá cao rồi ấy chứ.”
Giang Lưu day day ngón tay lên khóe mắt đang giật, nghe cô nói tiếp: “Anh có thể giúp tôi đến ngân hàng trình ra chi phiếu này không?”
Tại ngân hàng, cô chuyển đúng hai mươi vạn đồng vào tài khoản của mình ngay trước mặt Giang Lưu, sau đó cô mời anh đi cùng đến tủ sắt ngân hàng. Cô mở một ngăn tủ, trong đó có không ít đồ, cô lấy ra vài món bỏ vào chiếc giỏ đeo bên mình rồi khóa lại. Đó là nơi cô để toàn bộ những món quà của Giang Ly Thành đã tặng trong những năm qua. Cô đưa chìa khóa cho Giang Lưu: “Giúp tôi lần này nhé.”
Gân xanh nổi đầy trán, tim Giang Lưu cũng đập thình thích: “Trần tiểu thư, có phải tôi đã từng đắc tội với cô không?”
“Không hề.”
“Vậy sao cô lại tính hại tôi?”
Trần Tử Dữu đột nhiên nghĩ thông, chỉ sợ cả đời này cô sẽ không có cơ hội làm một chuyện điên rồ như vậy, Giang Lưu từng đối với cô rất tốt. Nếu cô thật sự muốn cùng Giang Ly Thành cắt đứt mãi mãi thì không cần phải làm chuyện gây sự chú ý cho anh mới là thông minh. Cô làm như vậy là cố ý muốn Giang Ly Thành không thể quên được cô.
Cô bị hỏi nhưng không trả lời được.
Quả thật ngoài miệng cô nói đã tha thứ cho Giang Ly Thành nhưng trong lòng thì không cam tâm. Có lẽ anh muốn dùng tiền để mua sự yên ổn thoải mái nên cô sẽ không cho anh được như nguyện. Tuy không phải như Giang Lưu nói nhưng động cơ chính của cô đúng thật là không muốn Giang Ly Thành dễ dàng quên cô. Điều này cô không thể phủ nhận.
Hai tháng sau, Trần Tử Dữu làm rất nhiều chuyện cô chưa từng làm, bất kể có ý nghĩa hay không.
Cô như bà chủ lớn đi chợ mua thức ăn, căn cứ theo thực đơn mà xông xáo cả nửa buổi, tự làm cho mình một bàn lớn đầy món ngon.
Cô không ngủ không ng