Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2101 lượt.
m sau gặp lại cố nhân ta vui mừng và xúc động như thế nào không, cho dù… cho dù, chúng ta đi lướt qua nhau như thế.
“Huân Trì đi mau lên, nhìn cái gì thế?”.
“Nhược Nhất…”. Huân Trì dừng bước, “Ta tưởng cô nương vẫn ở đằng sau”.
“Đằng sau nào?”.
“… Không có gì. Đi câu cá thôi”.
Hai người cười nói đi ra ngoài.
Nhược Nhất vẫn chăm chăm nhìn khoảnh sân vắng vẻ, trái tim bất chợt đau thắt, cảm giác ngạt thở đột nhiên dâng lên trong lồng ngực. Nhược Nhất sờ lên cổ, rõ ràng, rõ ràng không có bất cứ thứ gì bóp cổ mình, vì sao hơi thở lại đột nhiên…
Không thể thở được nữa!
Nhược Nhất cúi xuống, vịn vào ô cửa và khom người lại, sắc mặt tái nhợt, môi dần tím tái.
Cô tưởng mình sẽ chết đi như thế.
Một bàn tay nhẹ nhàng ôm Nhược Nhất từ phía sau, gỡ tứ chi đang co quắp của cô, nhẹ nhàng đặt đôi môi hơi lạnh lên môi cô. Đầu lưỡi của đối phương nhanh chóng đẩy hàm răng đang nghiến chặt của Nhược Nhất ra, một hơi thở lạnh băng bất chợt truyền vào miệng cô, chạy qua cổ họng, cảm giác ngạt thở cũng dần biến mất.
Đầu óc mê man của Nhược Nhất cũng dần tỉnh táo, nhưng người cứu cô lại vẫn chưa buông cô ra. Lưỡi hắn vẫn không ngừng khuấy đảo trong miệng cô, vừa bình tĩnh vừa kích động.
Nụ hôn này khiến Nhược Nhất vô cùng xúc động.
Không đúng! Nhược Nhất chợt tỉnh ra, mở to mắt, cô nhìn thấy một hàng mi dài, trắng bạc ở ngay trước mắt. Toàn thân Nhược Nhất run rẩy, cô đẩy ngực người đó thật mạnh. Nhược Nhất bịt miệng mình, khi nhìn rõ người trước mặt, cô vừa thẹn vừa tức, lại có chút giận dữ: “Thương Tiêu, chàng làm gì vậy!”.
“Ta cứu nàng”, Thương Tiêu trả lời rất thẳng thắn.
Đúng là chàng đã cứu cô, nhưng về sau… nhưng về sau… về sau cô cũng rất hưởng thụ. Mặt Nhược Nhất đỏ bừng, cô tức giận lườm Thương Tiêu, vẻ mặt hắn lạnh lùng, nhất thời cô không biết nói gì. Đôi môi mấp máy hồi lâu, cô ngây ngô hét lớn: “Sao chàng dám chạy vào giấc mơ của ta!”.
Thương Tiêu nhìn Nhược Nhất hồi lâu rồi lại liếc nhìn căn nhà trúc, bình tĩnh nói: “Nhan Nhược Nhất, nàng có biết bây giờ bất cứ lúc nào nàng cũng có thể chết thảm không?”.
Hai từ “chết thảm” được Thương Tiêu nhấn mạnh, Nhược Nhất hoảng sợ, bỗng chốc ngẩn người.
“Những thứ này, tất cả những gì đang hiển hiện trước mắt ta và nàng, nàng có biết là gì không?”.
Nghe Thương Tiêu hỏi vậy, Nhược Nhất không dám chạm vào bất cứ thứ gì, cô lập tức rụt tay lại: “Quỷ… quỷ sao?”.
“Ảo cảnh”, vẻ mặt Thương Tiêu nghiêm lại, “Một thuật vô cùng hung ác đã kéo nàng vào quá khứ mà nàng không muốn chạm vào nhất trong ký ức, vây hãm nàng ở đây, khiến nàng xem lại những quá khứ ấy hết lần này đến lần khác, rồi lại tìm kiếm thời cơ để khoét sâu vào nỗi đau trong trái tim nàng, khiến nàng cạn kiệt tâm sức, đau khổ mà chết. Giống như lúc nãy đó”.
Sắc mặt của Nhược Nhất liền trở nên trắng bệch, hồi ức mà cô không muốn chạm vào nhất… Thương Tiêu nhận ra từng sự biến đổi dù là nhỏ nhất trên gương mặt Nhược Nhất, nhìn cô đang cố kìm nén để cơ thể không run rẩy. Thương Tiêu khẽ nắm chặt tay, mỉm cười tự giễu: “Ta vốn tưởng rằng, chí ít thì trong hồi ức ấy sẽ là… kết quả vẫn là hắn sao…”.
Nhược Nhất không nghe thấy lời Thương Tiêu nói, cô hỏi với vẻ mặt khó coi: “Phép phá trận thì sao?”.
Thương Tiêu nhìn vào mắt cô: “Không có”. Hắn nói: “Chỉ có thể xem lại quá khứ hết lần này đến lần khác”.
Mặt Nhược Nhất trắng bệch, cơ thể lảo đảo. Đột nhiên cô kéo cánh tay của Thương Tiêu, “Không đúng, nếu không thể ra khỏi đây, vậy chàng đi vào bằng cách nào? Nếu chàng có thể đi vào trong hồi ức của ta, vậy thì nhất định chàng có cách thoát ra ngoài”.
“Ta có thể đi vào như vậy, nhưng nàng có thể đi ra như vậy không?”. Một câu nói lạnh lùng, sắc nhọn đã nói rõ sự khác biệt sức mạnh của hai người.
Nhược Nhất im lặng: “Nếu thật sự giống như chàng nói… vậy chàng, chàng vào đây làm gì?”.
Thương Tiêu nhìn cánh môi hồng của cô, quay đầu nói: “Cứu nàng”.
Hai từ mạnh mẽ và đầy khí phách này lập tức sưởi ấm trái tim của Nhược Nhất. Cô cắn môi, lý trí của cô vẫn cứng rắn chống lại sự ấm áp giống như thuốc độc chí mạng ấy, nhưng tình cảm lại xoa dịu mọi sự phòng bị ngoan cường của cô: “Thương Tiêu”, giọng nói của cô yếu ớt, “Cảm ơn chàng”.
Không nhận được sự cảm kích của Nhược Nhất, một nỗi buồn lướt qua mắt Thương Tiêu, “Nhan Nhược Nhất, ai cần nàng cảm ơn”.
Nhược Nhất im lặng, bỗng nghe phía ngoài căn nhà có tiếng kêu lớn của mình trong quá khứ: “Huân Trì, cắn câu rồi cũng có thể khiến nó chạy mất, sao ngươi ngốc như vậy? Hay là… ngươi cố ý thả nó chứ gì?”.
Nhược Nhất nhớ rằng, sau đó Huân Trì sẽ tỏ ra khó xử, nhìn cô và nói: “Nhược Nhất, cô nương ép một người tu đạo như ta phá sát giới, sẽ bị trời phạt đấy”.
Quả nhiên, chẳng bao lâu giọng nói của Huân Trì truyền vào: “Nhược Nhất, cô nương ép một người tu đạo như ta phá sát giới, sẽ bị trời phạt đấy”.
“Chí hướng của người tu đạo là phổ độ chúng sinh, tới lúc ấy nếu ta thật sự bị trời phạt thì ngươi chịu thay ta nhé”. Giọng nói của Nhược Nhất vô cùng ngang ngược, bộ dạng cô giống như một nữ th