Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.
iam mình trên cô đảo ngoài biển” rõ ràng là đã kích thích Nhược Nhất, cô vội nói: “Vì sao không chờ thêm, có lẽ, có lẽ máu của muội có thể khiến chàng hồi phục thần trí, hoặc là thử cách khác…”.
Tử Đàn nhìn thẳng Nhược Nhất, nói: “Kẻ ở ngôi cao phải quyết đoán trong việc giết phạt, không được mềm lòng, bất kể là đối với người thân hay với bản thân mình”.
Nhược Nhất sững người, thoáng chốc không biết nói gì.
Tử Đàn khẽ than: “Nhược Nhất, ta không phải là người lòng dạ sắt đá, đối với việc giam hãm Tiêu Nhi, ta đã phải rất khó khăn mới hạ được quyết tâm. Máu của muội có lẽ có thể khiến Tiêu Nhi hồi phục lý trí, nhưng không ai biết muội ở đâu, cũng không ai biết khi nào muội sẽ xuất hiện. Nếu Tiêu Nhi mất đi tâm trí khi còn ở đây, không ai có thể ngăn được nó. Ta không thể dùng mạng của chúng nhân U Đô để đánh cược được”.
Tử Đàn ngừng một lát rồi nói tiếp: “Tiêu Nhi cố gắng đợi muội tới thời khắc cuối cùng…”. Tử Đàn nhắm mắt, bình tĩnh lại. “Nhược Nhất, nhìn dáng vẻ của Tiêu Nhi khi đó ta rất oán hận muội. Thứ cuối cùng Tiêu Nhi giao cho ta không phải là thứ gì khác, mà chính là câu thần chú giải song sinh ấn cho muội. Lát nữa đợi ta xử lý xong những chuyện này, ta sẽ giải ấn ký sau tai cho muội, từ nay về sau muội sẽ không bị ấn ký ấy ràng buộc nữa”. Tử Đàn lấy trong tay áo một tờ giấy được gấp ngay ngắn ra đưa cho Nhược Nhất. Trên đó viết những ký hiệu mà Nhược Nhất không hiểu.
Sắc mặt Nhược Nhất tái nhợt. Huân Trì ngoảnh đầu nhìn cô, Tử Đàn cũng nhìn cô không hề chớp mắt. Cuối cùng Nhược Nhất rút tờ giấy trong tay Tử Đàn rồi xé vụn nó ra. Vụn giấy tung bay, cô nói: “Muội không giải”.
Nhược Nhất đột nhiên nhớ lại trước đây Thương Tiêu đã nói với cô: “Tới lúc ấy, nàng muốn kết cục như thế nào, ta theo nàng là được”.
Thương Tiêu nói vừa nhẹ nhàng vừa thờ ơ, khi ấy cô thậm chí không hiểu được ý nghĩa của câu nói đó. Nhưng bây giờ nhớ lại, cô giật mình hiểu ra.
Nhược Nhất muốn nhìn thấy thái độ cứng rắn ấy của Thương Tiêu hơn là nhìn tờ giấy trước mặt lúc này. Cho dù là sống hay chết, dù kết cục như thế nào cũng sẽ ở luôn bên nhau. Chẳng phải giữa họ đã có hẹn ước như vậy rồi sao?
Bây giờ Thương Tiêu dễ dàng buông tay như vậy… nhưng ai ngờ Nhược Nhất đã không thể trốn tránh được nữa, và cô cũng không muốn trốn tránh. Ném vụn giấy trên tay, Nhược Nhất nhìn Tử Đàn chằm chằm: “Muội phải đi tìm chàng. Chàng không chờ được muội, muội sẽ tự đi tìm và xin chàng tha thứ”. Nhược Nhất cụp mắt nói. “Không được gặp Thương Tiêu nữa… muội chưa chuẩn bị tâm lý để chấp nhận điều này. Trước đây khi ra đi, muội đã hẹn ước với chàng là sau ba năm muội sẽ về tìm chàng, cho dù chàng ở cô đảo ngoài biển hay ở núi đao biển lửa nào, muội đều sẽ đi tìm chàng. Chàng nhập ma rồi, vậy thì làm cho chàng tỉnh táo trở lại, sau đó bảo chàng nấu cho muội một bát mỳ suông”.
Tử Đàn im lặng một lúc rồi nói: “Bây giờ ma khí lan tràn, yêu tộc bộn bề công việc, ta không thể rời khỏi đây để đưa muội ra biển được”.
Tử Đàn cười nói: “Thứ trên bạch môn mà ngươi có thể mang đi chẳng qua là một nắm bùn đất, có gì mà không thể đồng ý cơ chứ”.
Huân Trì chỉ cười không nói.
***
Dưới U Đô sơn.
Sau khi Nhược Nhất đi không lâu thì Tầm Tầm có chút sốt ruột, nó làm ầm lên đòi đi chơi. Mạc Mặc rất dễ dãi với những chuyện này, cô chỉnh lại vạt áo cho Tầm Tầm và nói: “Ngoài việc bơi dưới dòng sông này thì con đi đâu chơi cũng được, cẩn thận đừng để ngã vì bây giờ chúng ta đang đi đường, khó có thể giặt được quần áo. Nếu gặp người lạ thì con hãy dùng thuật đọc tâm với hắn, nếu hắn có ý đồ bất chính thì con cứ thẳng tay đánh chết hắn. Nếu con không đánh lại được thì nhớ gọi ta”.
Tầm Tầm gật đầu. Mạc Mặc vỗ mông nó: “Đi chơi đi, lát nữa nghe thấy ta gọi thì con quay về nhé”.
Tầm Tầm hôn lên trán Mạc Mặc: “Phụ thân cũng vậy, nếu gặp kẻ xấu, không đánh lại được thì phụ thân nhớ gọi Tầm Tầm”. Nói rồi nó vui sướng chạy đi.
Mạc Mặc sờ trán cười nói: “Đúng là đồ tinh ranh”. Mạc Mặc nhìn lên núi, thầm nghĩ Nhược Nhất sẽ chưa xuống ngay, liền tìm một nơi kín đáo ngồi xuống và nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tầm Tầm chạy tới dưới một tán cây đại thụ, nhìn trái nhìn phải rồi đào hố tìm kiến. Huân Trì từng dạy nó trò chơi dùng bùn nặn một tòa thành, sau đó dùng yêu lực dẫn dắt kiến đi lại trong đó. Về sau Mạc Mặc biết được, liền bảo nó nặn hai tòa thành, để kiến ở hai tòa thành chiến đấu với nhau, bên chiến thắng sẽ chiếm lĩnh thành trì của đối phương.
Tầm Tầm rất thích trò chơi này, lúc nào nó cũng đòi Nhược Nhất và Huân Trì chơi cùng. Nhưng Nhược Nhất cảm thấy trò chơi này quá bạo lực, xác kiến chất đầy đất, không có lợi cho sức khỏe cũng như tâm lý của trẻ nhỏ.
Vì chuyện này mà ba người lớn đã ngồi với nhau, nghiêm túc thảo luận. Huân Trì không nghiêng về bên nào, nhưng bày tỏ thái độ vạn vật đều có linh hồn, kẻ sát hại chúng sẽ bị trời phạt. Nhược Nhất và Mạc Mặc đập bàn cãi cọ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định hạn chế số lần Tầm Tầm chơi trò này. Lần nào nó cũ