Tác giả: Nhạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1000 lượt.
ện thê tử ánh mắt có chút khác thường, Tạ Ung sắc mặt không đổi nói: "Ở trong quan trường, thanh liêm ngoài việc có thể đổi lấy thanh danh của mình bên ngoài tốt, còn lại đều không thể làm được việc gì đại sự, bởi vì bản tính con người đều tham lam, ngươi không tham, ngươi sẽ cản trở thượng cấp của ngươi, con đường phát tài kém,thượng không thông - hạ không đạt, kết quả chính là kẻ vô tích sự. Chỉ là, phu quân nàng với những thứ này cũng không coi là quá tham, đều là tiền để dành của lệ Ngân hàng năm."
Cái gọi là lệ Ngân trong quan trường , chính là ngày lễ ngày tết, cùng với mừng thọ đều chờ đồng liêu cùng với thuộc hạ tặng .
Nguyên Nghi Chi có chút không tin, hỏi: "Sẽ có nhiều như vậy?"
Mặc dù nàng không biết thế giới nam nhân, lại càng không rõ ràng quy tắc ngầm quan trường, nhưng mà nàng cũng không phải là không hiểu dân tình khó khăn, mẹ cả Trịnh thị sau khi nàng được 15 tuổi đã để nàng đi theo học tập quản gia lý việc, đối với việc quản lý trong ngoài lui tới, trừ phi là sự việc vô cùng quan trọng các mối quan hệ lớn, ngày lễ biếu tặng sẽ không vượt qua ngàn lượng, đó cũng coi như chi phí. Ngày thường nhiều lắm là trăm lượng, hoặc mấy trăm lượng mà thôi.
Cho các quý nhân tặng lễ, càng chú trọng lễ nghĩa, có thể một nghiên mực hoặc một bình hoa có giá trị mấy vạn lượng, thậm chí mười mấy vạn lượng, hoặc là một khối ngọc bội cũng phải trên mấy ngàn vạn lượng, nhưng mà đây đều là đưa vật thật, sẽ không lộ liễu đưa vàng, bạc.
Nguyên Nghi Chi gật đầu, "Làm thê tử tin tưởng phu quân."
Tạ Ung cầm tay của nàng, "Chỉ có hai người chúng ta, hiểu được là tốt rồi."
Nguyên Nghi Chi ngẩng đầu vừa cười rạng rỡ vừa nhìn hắn"Được."
"Những thứ này coi như của riêng để dành vài năm nay của ta, về sau sẽ giao cho nàng bảo quản." Tạ Ung đem hộp đồng tử khóa lại lần nữa, giao chìa khóa vào tay Nguyên Nghi Chi.
Nguyên Nghi Chi có chút chần chờ, hỏi: "Này?"
Nguyên Nghi Chi vạn không nghĩ tới mới vừa gả vào Tạ phủ, Tạ Ung đem tất cả Tiểu Kim Khố của hắn giao cho mình, nàng có nên thụ sủng nhược kinh hay không?
"Phu quân, việc này. . . . . . thỏa đáng không?"
Tạ Ung Quay lưng ngồi xuống, tư thế nghiêm túc, tựa như một loại khí thế sánh ngang trời đất: "Có gì không ổn? Ta và nàng phu thê như một, thẳng thắng cùng nhau là việc hiển nhiên."
Nguyên Nghi Chi lập tức nói: "Vậy đồ cưới của thiếp cũng cho chàng dùng."
Tạ Ung bật cười, không nhịn được đưa tay vuốt ve bàn tay của nàng, nói: "Ngốc tử, vi phu sao có thể dùng tiền của nàng? Nàng nếu gả cho ta, chính là đi theo ta hưởng phúc ."
Nguyên Nghi Chi chột dạ nhếch miệng cười khúc khích, nhỏ giọng thì thầm: "Thiếp có cảm giác mệnh của thiếp thực quá tốt rồi thì phải? Liệu có phải thiếp đang nằm mơ ?"
Nàng không nhịn được len lén nhéo đùi mình một cái, kết quả đau đến âm thầm cắn răng, lại không phát hiện một người khác ngay lúc này vừa cười vừa nhìn chằm chằm nàng.
Tạ Ung thấy nàng bộ dáng mất hồn, tâm tình càng trở nên tốt hơn: "Nàng có thể đem toàn bộ những thứ này để trong phòng, đừng để người khác biết, đây là tài sản riêng của phu thê ta."
Nguyên Nghi Chi ngoan ngoãn gật đầu, đồng thời len lén nghĩ, quả nhiên sinh con trai không đáng tin, có thê tử rồi thì quên mất mẫu thân, về sau nàng sinh hài nhi có phải khi nó lớn lên cũng sẽ như vậy? Nàng có khi cũng giống bà bà thương tâm khổ sở không?
"Lại suy nghĩ lung tung cái gì vậy? Số tiền này thu vào cũng không quang minh chính đại gì, mỗi khi thu vào đều phải ghi rõ , có một số thứ không cần phải trả lại, nhưng có vào tất có ra, sau này khi có món nào vào nàng cũng cần phải ghi chép. Chỉ có nàng cùng ta biết rõ những kẻ lui tới kia là ai, có hay không có liên quan tiền bạc, mới có thể cùng phu nhân bọn họ qua lại , phải dùng thứ thích hợ đáp lễ thì mới không đắc tội kẻ khác."
Nguyên Nghi Chi vẫn chỉ ngoan ngoãn gật đầu. Trước kia nàng cảm thấy mẹ cả Trịnh phu nhân cũng đã rất lợi hại rồi, bây giờ mới biết Trịnh phu nhân thật ra thì cũng bị phụ thân nàng hạn chế rất nhiều.
Nếu so ra thì nàng hẳn là may mắn hơn?
Mặc dù hạnh phúc này đến quá bất ngờ, nàng cảm thấy giống một giấc mộng, vẫn không dám tin, nhưng mà ánh mắt của Tạ Ung ánh lên như muốn nói"cứ thử không tin ta thử xem" thế là dù nàng không dám tin cũng không dám nói ra.
"Đem cất hộp đi."
"Dạ." Nguyên Nghi Chi vội vàng ôm lấy hộp đồng đỏ.
"Tốt lắm, nàng trở về nhà trước đi, ta còn phải xử lý vài việc công, ngày mai sẽ phải quay lại nha môn làm việc." Tạ Ung mỉm cười nói.
"Dạ được." Nguyên Nghi Chi ngoan ngoãn ôm hộp rời đi.
Cho đến khi trở lại nội thất, đem hộp đồng khóa lại trong rương của hồi môn, Nguyên Nghi Chi bất giác nhớ ra nàng còn chưa nói đến chuyện của Tạ Chiêu!
Tạ Ung quá giảo hoạt đi, rõ ràng biết được ý định của nàng lại khiến cho nàng không thể cự tuyệt ra miệng.
Chỉ là. . . . . nhìn vào chiếc rương được khóa kia, Nguyên Nghi Chi đột nhiên cảm thấy có chút chột dạ, ăn tiền của người ta thì làm việc cho người ta, hiện tại nàng ăn của Tạ Ung , cầm tiền của hắn, hơn nữa còn